Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 12: Mua mì ăn liền
"Trương Miểu Miểu, nếu cô định mua mì ăn liên thì đi cùng tôi, tôi muốn mua thêm để dành" Lý Quyên không kiêm được, nói thêm một câu.
Trương Miểu Miểu lập tức gật đầu: "Được!"
Cô muốn ăn!
Sau khi Lý Quyên ăn xong, ba người cùng rời khỏi nhà bếp, về phòng lấy tiên chuẩn bị đi mua thêm mì ăn liền.
Cũng có vài trí thức trẻ khác nhìn thấy hỏi thăm đôi câu, nhưng cuối cùng đều bị mức giá làm nản lòng, chỉ có Trương Tú là nhất quyết đòi đi cùng. Trân Lễ không kiềm được, khuyên Lý Quyên một câu: "Tiểu Quyên, tiền bạc nên tiết kiệm một chút, tiêu xài như thế, sau này sống sao đây? Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.'
Lý Quyên đáp: "Hả? Anh trai chị gái ba mẹ tôi đều kiếm tiền cho tôi tiêu mà."
Cô đâu thiếu tiền.
Trân Lễ dường như có chút bất lực, ánh mắt đầy ẩn ý sâu sa: "Vậy sau này thì sao?”
Sau này?”
Lý Quyên còn chưa kịp phản ứng, Trương Tú đã lên tiếng.
"Ý anh ấy là, sau này cô lấy chồng rồi, tiêu xài như thế. là không hợp sống gia đình." Trương Tú bực mình với Trần Lễ, đặc biệt là khi anh ta bắt đầu dùng giọng điệu giáo dục người khác, thật phiên phức.
Lý Quyên phản ứng lại, cô lập tức nghiêm mặt nói: "Chúng ta vê nông thôn là để xây dựng nông thôn mới, không phải để tiết kiệm tiên lấy chồng, Trân Lễ, suy nghĩ của anh như vậy là không đúng."
Trân Lễ hoảng hốt, chưa kịp mở miệng đã bị ngắt lời.
Lý Quyên nghiêm túc nói: "Trần Lễ, sau này anh đừng nói bậy, bị người ta hiểu lầm thì nguy hiểm lắm đấy." Nói xong, cô quay người bỏ đi.
Trân Lễ bị nói một trận, mặt hắn đỏ bừng, vội vàng quay về phòng. Trong phòng có người thấp giọng khuyên nhủ: "Hài, mấy cô tiểu thư này xuống nông thôn mà thói quen vẫn không thay đổi, anh đừng bận tâm, sau này lấy chông họ mới biết anh nói thế là tốt cho cô ấy."
Trân Lễ như tìm được tri âm, hai người trò chuyện qua lại.
Lúc này, Tô Lăng vừa sắp xếp xong giày cao su lên kệ, đám trí thức trẻ đã đến. Trương Miểu Miểu vừa nhìn thấy dãy mì ăn liền được xếp ngay ngắn, bèn hào hứng nhìn Tô Lăng: "Bà chủ, mỗi loại tôi lấy một gói."
Tạ Lâm Phong hỏi: "Bà chủ, mì ăn liền không giảm giá à?”
Tô Lăng giải thích: "Đúng vậy, gạo và bột mì là nhu yếu phẩm, còn mì ăn liền thì không."
Tạ Lâm Phong hiểu ra: "Bà chủ, mỗi loại tôi lấy hai gói, tôi và cô ấy mua chung, trả tiên một lần."
Trương Tú đột nhiên lên tiếng: "Dựa vào đâu, tại sao anh lại trả tiền giúp cô ấy, cô ấy đâu phải không có tiền! Trương Miểu Miểu, cô không nghèo, sao lại để Tạ Lâm Phong trả tiên thế, cô không có tiền à?" Trương Miểu Miểu chưa kịp nói, đã bị Tạ Lâm Phong kéo sang một bên, anh ta lạnh lùng liếc Trương Tú.
“Chuyện này không liên quan đến cô, đừng lo chuyện bao đồng."
Trương Tú tức đến mức đỏ mắt lên: “Tôi... chúng tôi quen nhau lâu rồi, tôi chỉ sợ anh bị thiệt thôi, nhà Trương Miểu Miểu không giàu, tôi nghĩ cô ấy cố tình muốn tiêu tiền của anh..."
“Tôi đã nói là không liên quan đến cô." Tạ Lâm Phong khó chịu nói.
"Tạ Lâm Phong, anh quá đáng rồi đấy, tôi chỉ lo cho anh, Trương Miểu Miểu, cô cũng thật tệ, tiêu tiền của người khác." "Cô im đi, tôi đã nói không liên quan đến cô, thật phiền phức."
"Tôi phiên phức? Tôi chẳng phải là vì anh sao?”
"Không liên quan đến cô! Bà chủ, tôi trả tiền."
Trương Miểu Miểu muốn giải thích rằng cô và Tạ Lâm Phong có hợp tác bán đồ, nhưng giờ tuyết rơi dày, đường bị phong tỏa, nên họ tiền chưa lấy được.
Tạ Lâm Phong cũng nói sau này sẽ chia đôi, bảo cô không cân lo lắng, cô không tiêu tiền của người khác.
Nhưng hai người cãi nhau âm ƒ, không cho cô có cơ hội lên tiếng.
Lý Quyên nghe đến phiền, quay đầu lại nhìn, thấy có người tới, bèn lập tức nói: Đừng cãi nhau nữa, dân làng sắp vào rồi, muốn mua đồ thì nhanh lên. Bà chủ, mỗi loại mì ăn liền tôi lấy hai gói.
Phùng Kỳ vội nói: “Tôi cũng mua mỗi loại hai gói."
Tạ Lâm Phong vẫn trả tiên cho cả hai người rồi kéo Trương Miểu Miểu đi.
Trương Tú khóc đến mắt đỏ hoe, cuối cùng cô ta cắn răng mua một gói mì ăn liên rôi cũng đi theo.
Sau khi đám trí thức trẻ rời đi, dân làng mới bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















