Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiệm người giấy Văn Văn - Hệ liệt Cửa hàng người giấy 1 Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tôi nhờ bác hai gái che ô cho tôi về lại cửa tiệm.

Tôi nín thở tập trung tinh thần, thần hồn của tôi rời khỏi xác bay đến bệnh viện.

Anh họ đang nằm trong ICU, rất nhiều các loại ống để duy trì sự sống ghim trên người anh ta.

Cả người anh ta như cây cỏ khô héo, gầy đi một cách nhanh chóng.

Tôi lấy người giấy đã được cắt sẵn ra, không cần cắn đầu ngón tay anh ta, bởi vì toàn thân anh ta đều là máu.

Người giấy vừa rơi xuống đất, liền biến thành linh hồn giống anh họ y đúc.

Tôi đang đợi, đợi quỷ sai đến.

Một luồng gió lạnh thổi đến, tiếp theo đó là một quỷ sai.

Hắn nhìn linh hồn của anh họ, vẻ mặt nghi hoặc lật xem sổ mệnh, trong miệng lẩm bẩm:

“Người này tuổi thọ chưa tận, tại sao linh hồn lìa khỏi thân xác rồi?”

Tôi lấy tờ giấy đã được cắt sẵn ra, sau khi nhỏ máu vào liền biến thành một sợi dây xích sắt trực tiếp trói quỷ sai lại.

“Quỷ sai đại nhân đắc tội rồi, ông tự ý sửa tuổi thọ của người phàm, gây rối trật tự, hôm nay ta nhất định nói với phán quan!”

Quỷ sai ra sức giãy giụa, miệng không ngừng giải thích:

“Ai sửa tuổi thọ của hắn chứ, ta không có sửa!”

Lòng tôi nghi hoặc, quỷ sai hoặc là giãy giụa rồi chạy thoát, hoặc là xin tha, tuyệt đối không nói dối. Bởi vì có sửa đổi tuổi thọ hay không, phán quan kiểm tra liền biết ngay.

Xem ra chuyện này còn có cách nói khác!

Tôi giả vờ không biết, tiếp tục ép hỏi hắn:

“Tôn Trường Thanh hơi thở chết chóc nồng đậm như vậy, đã mất đi tinh lực của người sống, anh ta còn sống đã là bất thường rồi!”

Quỷ sai gấp gáp giải thích, buộc miệng nói ra:

Quỷ sai biết mình lỡ miệng, cũng không tiếp tục tranh cãi với tôi nữa.

Hắn nhân lúc tôi không để ý, thoát khỏi sợi xích biến thành một làn gió rồi biến mất.

Tôi không có thời gian quan tâm đến quỷ sai.

Trong lòng chỉ có một thắc mắc.

Tuổi thọ của bác hai không có ở trên người Tôn Trường Thanh, vậy thì đã mượn cho ai?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc