Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi thắp hương vào lư hương, khói hương không bay hướng lên trên mà bay thẳng xuống đất.
Tôi thở phào một hơi, lần này quỷ sai nghe được lời khẩn cầu của tôi, công đức của tôi được giữ lại rồi.
Dù là thần linh hay quỷ sai đều có thể giúp người giải đáp.
Chỉ là thần linh thì cần công đức, quỷ sai chỉ cần tiền.
Công đức thì tôi có ít, nhưng tiền giấy thì có rất nhiều.
Tôi lấy cái chậu từ dưới bàn hương ra, đổ một túi vàng giấy vào đốt.
Tôi đốt hết một túi đến một túi, khi đốt đến túi thứ năm, một luồng gió lạnh thổi đến, quỷ sai đã xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi bước lên hành lễ.
“Quỷ sai đại nhân, thật sự có việc gấp cần nhờ đến ngài.”
Trong tay quỷ sai cầm năm túi vải, là vàng bạc mà tôi vừa đốt.
Tôi mím môi, thở dài một hơi.
“Ngài trăm công nghìn việc, tôi cũng không vòng vo nữa. Bác hai tôi là người lương thiện, luôn hòa nhã với mọi người, trước giờ chưa làm việc gì xấu, tại sao lại mất sớm, kính mong quỷ sai đại nhân có thể giải đáp cho tôi.”
Quỷ sai đồng ý, lấy quyển sổ mệnh từ trong người ra lật tìm.
Xem được một lúc sắc mặt đã thay đổi.
“Bác hai ngươi cả đời bình yên, vốn nên tận hưởng tuổi già. Nhưng không biết tại sao lại bị đoạt đi tuổi thọ.”
Quỷ sai không bị tôi lừa, phản ứng đầu tiên của ông ấy là không thể nói, chớp chớp mắt muốn nói rồi lại thôi.
“A… cái này…. ngươi cũng biết, sổ mệnh này ta chỉ xem được chứ không sửa được. Thậm chí do ai sửa, dùng thủ đoạn gì để sửa, ta cũng không rõ.”
Tôi có chút chán nản.
Sổ mệnh trong tay quỷ sai, chỉ cần có vật để giao dịch, là bọn họ có thể sửa.
Người ta thường nói, có tiền có thể bắt quỷ xay cối.
Thứ gọi là mượn thọ, chính là cho quỷ sai tiền, nhờ quỷ sai thêm một ít vào tuổi thọ vốn dĩ đã tận.
Nếu ai ai cũng thêm, vậy thì dưới âm phủ không có âm hồn.
Cho nên nếu không muốn bị phát hiện, thông thường thêm cho một người, thì phải giảm của người khác, như thế mới cân bằng được.
Quỷ sai này biết chuyện, nhưng không thể nói ra.
Bởi vì khi biết được là ai sửa, những người có tài năng sẽ tìm được quỷ sai đã sửa đó, và ra lệnh hắn sửa lại như cũ.
Tôi im lặng không nói gì, bày ra vẻ mặt thất vọng.
Có thể quỷ sai cảm thấy đã lấy của tôi nhiều vàng bạc như vậy, có chút e ngại, nói nhỏ với tôi:
“Tuy ta không thể cho ngươi biết là ai sửa, nhưng ta có thể cho ngươi biết, bác hai ngươi không phải tự nguyện, mà là bị lừa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)