“Bốn mạng người, chính phủ bồi thường cho gia đình bọn ta chỉ mười lăm vạn tiền trợ cấp thiệt mạng, Lưu Vạn Đạt, lòng dạ ngươi thật là đen tối!”
Khuôn mặt Lưu Vạn Đạt méo mó, chuyện này ông ta vẫn còn nhớ. Lúc đó ông ta không biết cả nhà bốn người kia chưa rời đi, mới ra lệnh cho nổ tung tòa nhà vào nửa đêm. Ngày hôm sau mới biết bên trong còn có một gia đình chưa ra, lúc đó Lưu Vạn Đạt cũng không nghĩ nhiều, chuyện đã xảy ra rồi, cuối cùng chỉ đành phải bồi thường.
Nhưng ông ta cũng không chỉ đưa mười lăm vạn một mạng người! Ông ta không ngờ rằng, các quan chức ở đó lại tham ô nhiều như vậy, quả thực còn tham lam hơn cả những người làm ăn như bọn họ.
“Ngươi thả con trai tôi ra, tôi bảo đảm cho các ngươi đến chùa thắp hương, mời người đến siêu độ cho các ngươi, làm pháp sự, bồi thường lại cho gia đình các ngươi! Ban đầu tôi đã bồi thường theo số người của cả nhà các ngươi rồi, mỗi người mười lăm vạn, không phải là bốn người mười lăm vạn đâu!” Lưu Vạn Đạt giải thích.
Con quỷ đang chiếm giữ thân thể con trai ông ta khựng lại, rồi gương mặt trở nên dữ tợn hơn: "Ông nói láo! Rõ ràng chỉ có mười lăm vạn thôi mà! Lẽ nào mẹ già ta ở quê, lại vượt ngàn dặm xa xôi đến cái nơi cả nhà ta chết oan này để vu khống ngươi sao?"
Lưu Vạn Đạt kinh hãi nhìn con trai, mợ Lưu và mấy tên vệ sĩ bị một luồng âm phong thổi đến mức không đứng vững, nằm rạp xuống đất không thể gượng dậy.
Ánh đèn chớp tắt liên hồi, cả phòng khách tràn ngập âm khí khủng bố, con trai Lưu Vạn Đạt lúc khóc, lúc cười, lúc thì mặt mày dữ tợn, lúc lại bình tĩnh lạnh lùng.
Ngay khi bàn tay và bộ móng vuốt dài của đứa trẻ sắp bóp nghẹt cổ Lưu Vạn Đạt, bỗng một luồng ánh sáng vàng phát ra từ trước ngực ông ta, tượng Phật bản mệnh mà ông ta cầu được ở chùa đã bảo vệ cơ thể Lưu Vạn Đạt.
Con trai ông ta bị oan quỷ nhập vào, thân thể nhỏ bé bị luồng ánh sáng vàng này đánh trúng, kêu gào thảm thiết rồi bay ngược ra ngoài.
"Con ơi..."
Mợ Lưu gào khóc xé lòng: Con bà ngã như vậy, không chết cũng tàn phế, dù sao nó vẫn chỉ là một đứa trẻ!
Nhưng sự lo lắng của bà ấy là thừa thãi, tuy kim quang khiến “cậu bé” không thể tiếp cận Lưu Vạn Đạt, nhưng bốn oan hồn này vẫn biết chừng mực.
Nhập vào thân thể con trai Lưu Vạn Đạt, chỉ là để đòi lại công bằng, chúng không hề muốn giết đứa trẻ này.
Sau khi xảy ra chuyện, Lưu Vạn Đạt không hề đến thăm họ, là mợ Lưu dẫn theo đứa con trai hai tuổi đến làm pháp hội cho bọn họ, mua cho bọn họ một khu mộ tươm tất ở thành phố nơi bọn họ sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



