Ái Na nhìn cậu bé trên trần nhà, lấy điện thoại ra, mở chức năng quay video, quay một đoạn rồi tìm một người tên là tổng giám đốc Lưu trong danh bạ WeChat của mình, rồi gửi đi.
Cô ta khoanh tay đứng nhìn đứa trẻ bị oan hồn quấn thân, không ngừng nhảy nhót trên không, lộn nhào trong phòng khách nhà mình, chứ tuyệt nhiên không ra tay giúp đỡ.
Mợ Lưu ngất xỉu trên sàn nhà, má Trương run rẩy trốn sang một bên.
“Ding Dong...”
Tổng giám đốc Lưu trên WeChat gửi đến một dòng chữ: [Cô Ái Na ra giá đi, tiền tôi không thiếu.]
Ái Na cong đôi môi đỏ mọng lên, nở nụ cười rất tươi, lập tức gửi một dãy số qua.
Tổng giám đốc Lưu đáp: [Không vấn đề, tối nay tôi sẽ mang chi phiếu đến đón con trai tôi, phiền cô Ái Na chiếu cố giúp.]
Ái Na cất điện thoại, vào phòng, lát sau đi ra, trên tay có thêm một lọ nhỏ màu xanh lam và một chiếc máy tính xách tay.
Cô ta mở lọ xanh lam, ngửa cổ uống hết thứ nước tăng lực bên trong, thân thể cô ta nhanh nhẹn lộn một vòng trên không trung rồi ngồi xuống đất.
Đặt máy tính lên đầu gối, mở nguồn, trên màn hình xuất hiện một đồ hình bát quái, ngón tay thon thả gõ phím thoăn thoắt.
Phù giấy màu vàng bay ra, hướng về phía cậu bé, cậu bé hai mắt đỏ ngầu, môi thâm tím, điên cuồng gào thét, cả đại sảnh bỗng nổi lên một trận cuồng phong kỳ lạ, phù giấy dán lên người cậu bé, trên cơ thể cậu bé bốc lên khói đen.
“A… Con đàn bà chết tiệt, muốn trấn áp bọn tao, đạo hạnh của ngươi còn chưa đủ đâu.”
Cơ thể nhỏ bé của cậu bé bay lên, lao về phía Ái Na, Ái Na cau mày, một tay mò ra sau eo, trong tay xuất hiện một khẩu súng kỳ lạ, cô ta không nói hai lời, giơ súng lên bắn.
Thân súng kỳ quái, nửa trong suốt, một dòng chất lỏng màu đỏ theo nòng súng bắn ra, chất lỏng màu đỏ bắn tung tóe lên người đứa trẻ, cậu bé phát ra tiếng kêu xé lòng, âm thanh không ngừng biến đổi, mỗi giọng một khác.
“A... Khẹt khẹt... hi hi...”
Mặc dù cơ thể đứa trẻ không ngừng run rẩy, thi thủy màu vàng nhạt không ngừng chảy ra, nhưng Thương Tuyệt Sát Phá Linh của Ái Na lần đầu tiên mất đi hiệu quả, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì lớn với thứ đó.
Sắc mặt Ái Na biến đổi: “Không ổn, quá hung ác, mình đối phó không được.”
Cô ta đứng dậy chạy vào một căn phòng trên cửa treo đồ hình bát quái, cậu bé không dám vào, chỉ ở trong đại sảnh điên cuồng gào thét, đập phá đồ đạc, má Trương không biết đã chạy đi đâu.
Mợ Lưu ngất xỉu trên sàn nhà, nhưng cậu bé dường như không muốn làm hại bà ấy, tất cả mọi thứ đều tránh khỏi cơ thể bà ấy.
Mợ Lưu bị tiếng động lớn đánh thức, bà ấy nhìn con trai mình, cả người ngây dại, ánh mắt đờ đẫn, mặt không còn chút máu.
“Con ơi, con ơi, con của mẹ ơi.” Mợ Lưu từng bước tiến về phía con trai.
Cậu bé nhìn bà ấy, ánh mắt không ngừng biến đổi, cuối cùng vẫn là vung tay hất bà ấy bay ra ngoài, mợ Lưu bị ngã xuống đất, nhưng bà ấy không màng đến cơn đau trên người mình, lại đứng lên, tiến về phía con trai.
Lần này, tay bà ấy chạm vào mặt con trai, khuôn mặt dữ tợn của đứa trẻ dần dần dịu lại, thân thể nhỏ bé nghiêng sang một bên, ngã vào lòng mẹ. Đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Một đứa trẻ ba bốn tuổi phải chịu đựng sự giày vò như vậy, có thể tưởng tượng, đó là một sự dày vò như thế nào. Mợ Lưu khóc ôm chặt con trai, không có tiếng khóc, chỉ có sự tuyệt vọng vô bờ bến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

