Khẩu quyết vừa dứt, lá bùa trừ tà lập tức bay vút theo gió, tỏa ánh hoàng quang rực rỡ soi tỏ cả phòng khách. Vốn chẳng muốn làm tổn hại đến gia đình vong hồn đáng thương kia, Trần Tố Tâm đổi tay kết ấn khác, thi triển quyết chữ "Liệt". Đôi mắt phượng khẽ khép, nét mặt trang nghiêm, miệng cô bắt đầu tụng niệm "Đại Nhật Như Lai Tâm Chú".
Lá bùa hóa thành một vòng kim quang, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu con trai Lưu Vạn Đạt. Cơ thể nhỏ bé điên cuồng vặn vẹo, gào thét thảm thiết giữa vòng sáng ấy. Ba vong hồn bên trong bắt đầu có dấu hiệu bị đánh bật ra, miệng đứa trẻ toác rộng, rống lên từng hồi.
Lưu Vạn Đạt đứng cách Trần Tố Tâm không xa, trông chẳng khác nào một pho tượng hộ pháp phì nộn. Vợ ông ta thì mặt mày thẫn thờ, cả người run bần bật như cầy sấy. Nhưng tâm trí bà ấy lúc này chỉ đặt hết vào đứa con. Bà ấy sợ chứ, nhưng càng sợ con mình xảy ra chuyện gì hơn. Lưu Vạn Đạt đòi ly hôn, từ lâu đã chẳng ngó ngàng gì đến vợ. Thế giới của bà ấy giờ chỉ còn mỗi đứa con, cậu bé là chỗ dựa duy nhất, là nơi bà ấy gửi gắm chút hy vọng cuối cùng.
"Cường Cường... con ơi... con trai của mẹ... Cường Cường..." Vợ Lưu Vạn Đạt mấp máy môi, bất lực gọi tên con trai.
Vong hồn ám trên người con trai Lưu Vạn Đạt điều khiển tấm thân non nớt kia, điên cuồng lao đầu húc mạnh vào vòng sáng của lá bùa. Mỗi cú va chạm lại khiến vong hồn đau đớn tột cùng, tiếng rít gào chói tai vang lên khiến người nghe phải dựng tóc gáy.
Hai gã tài xế và Vương Giai đang đợi bên ngoài, cùng đám vệ sĩ vừa tháo chạy từ trong ra đều vội vã lùi xa khỏi phạm vi căn biệt thự. Cũng may đây là khu nhà giàu cao cấp, các tòa nhà cách nhau rất xa nên không kinh động đến hàng xóm. Dẫu vậy, nhìn từ bên ngoài, căn biệt thự số 21 vẫn toát lên vẻ sầu thảm, âm khí rợn người.
Ba vong hồn đã sức cùng lực kiệt. Thêm vào đó, tiếng tụng niệm "Đại Nhật Như Lai Tâm Chú" của Trần Tố Tâm như dòng nước cam lộ gột rửa oán khí trong lòng chúng. Bên này tiêu giảm, bên kia mạnh lên, khi thanh Ngân Quang kiếm trên tay Trần Tố Tâm quất vào người con trai Lưu Vạn Đạt, thời gian hồn phách bị tách rời ngày càng kéo dài. Tuy nhiên, vẫn chưa thể triệt để tống khứ chúng ra khỏi cơ thể cậu bé ngay được.
Một lát sau, vong hồn của một bé trai chừng tám, chín tuổi bị đánh bật ra ngoài. Cô không dám chậm trễ, dù đã thấm mệt, Trần Tố Tâm lập tức kích hoạt Lục Mang Tinh trận hút ngay hồn phách đứa bé kia vào trong.
"A... hu hu... con ta... con của ta..."
"Nghiệp chướng! Con người đã chết rồi mà còn cố chấp như vậy? Con cái nhà người ta thì các ngươi mặc sức hành hạ sao? Cậu bé có thù oán gì với các ngươi? Làm quỷ cũng phải hiểu đạo lý oan oan tương báo bao giờ mới dứt, lại còn dám lên dương gian tác quái. Cho dù là chết oan, hôm nay ta cũng quyết thu phục các ngươi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)