"Reng... reng..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Vương Giai lười biếng trở mình, dụi mắt lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở đi về phía chiếc điện thoại bàn trong phòng, cô ấy nhấc máy mơ mơ màng màng nói: "Đây là cửa hàng hoa Thông Linh, ông chủ không có ở đây, tạm thời không nhận đơn."
Đầu dây bên kia truyền đến một tràng cười: "Cô gái xinh đẹp của tôi ơi, còn chưa dậy à?"
Giọng nói trong trẻo dễ nghe, là tiếng một thiếu nữ, Vương Giai mở to mắt hết cỡ, cơn buồn ngủ hoàn toàn tan biến: "Tố Tâm, sao rảnh rỗi gọi về thế? Mọi chuyện xong xuôi rồi à?"
"Ừ, xong xuôi hết rồi, chiều nay có chuyến bay về thành phố H, cậu nhớ ra sân bay đón tớ đấy nhé!"
"Tuyệt, muôn năm! Tố Tâm, vậy là tớ có thể nhận đơn rồi à? Mấy ngày nay có rất nhiều người tìm đến, cậu không có ở đây nên tớ không dám nhận, trơ mắt nhìn tiền bay mất, tiếc đứt ruột!" Vương Giai oán trách.
"Cậu đúng là đồ mê tiền, không thể để tớ nghỉ ngơi một chút được à!"
Vương Giai ngại ngùng cười cười: "Tố Tâm, cậu còn nhớ cái thôn dưới chân núi Linh không?"
"Thôn nào cơ?"
"Chính là cái thôn lần trước chúng ta đi du lịch ngang qua ấy, cậu còn chơi đùa với mấy đứa trẻ trong một trường tiểu học ấy!"
"À... Tớ nhớ rồi, sao thế?" Trần Tố Tâm nhớ lại một địa điểm, đó là một trường tiểu trong thôn học, hôm đó đi ngang qua, cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc đó cô không để ý kỹ.
"Mấy hôm trước hiệu trưởng của họ đã lên trang chủ của cửa hàng hoa Thông Linh, tìm chăm sóc khách hàng của trang web hỏi một vài vấn đề, tớ hỏi ông ta có chuyện gì xảy ra, ông ta không nói, sau đó tớ tra thì biết ở đó đã xảy ra chuyện."
Vương Giai đầy lo lắng nói: "Cô giáo mà hôm đó cậu tặng bùa hộ mệnh đã sinh con, vấn đề chính là nằm ở đây."
"Này Giai Giai, người ta sinh con là chuyện tốt chứ sao cậu lại nói xảy ra chuyện? Mắc bệnh cuồng tiền rồi đấy à." Trần Tố Tâm cạn lời.
"Không phải mà, cậu nghe tớ nói đã, chính là đứa bé mà cô ta sinh ra gặp chuyện."
Khi đó Trần Tố Tâm cũng có y tốt, mong cô ta không bị những thứ đó quấy hại nên mới cho cô ta bùa hộ mệnh, vốn định lúc về sẽ đến xem lại, sau đó nhận được một đơn hàng lớn, Trần Tố Tâm trực tiếp được người ta đón đi, đến giờ vẫn chưa về, chuyến đi này đã hơn bốn tháng rồi, không ngờ bây giờ lại xảy ra chuyện.
"Rốt cuộc là chuyện gì? Lúc đó nhìn cô giáo vẫn ổn mà?" Trần Tố Tâm hỏi.
"Ai mà biết được! Mấy hôm trước, tớ bảo Giang Chấn đi hỏi thăm, nghe nói đứa bé mà cô giáo đó sinh ra không phải là người." Vương Giai hạ thỏ thẻ, giọng điệu đầy vẻ hóng hớt nói.
"Nói bậy, sao lại không phải là người?" Trần Tố Tâm buồn cười, một người phụ nữ mang thai khỏe mạnh, sao có thể sinh ra thứ không phải là người chứ, xem ra cô gái này ở cạnh mình lâu quá, trong đầu không biết đang nghĩ cái gì nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
