Beta: Thư Thư
Chiếc rương ấy vô cùng tinh xảo. Dẫu nó bị rêu xanh bùn đất phủ dày, người ta vẫn có thể trông thấy từng lớp hoa văn được điêu khắc đẹp đẽ tinh tế, vừa nhìn đã biết nó có lịch sử lâu dài.
Tô Anh và xương rồng, cột lông xanh - cả ba vây quanh chiếc rương và ngắm một hồi. Cột lông xanh rất kích động, nó vươn bộ rễ tới để mở, tức thì bị Tô Anh vỗ một phát, đẩy ra.
"Cẩn thận một chút, coi chừng hỏng đấy. Với lại... em tìm ở đâu ra thứ này?"
Cột lông xanh chỉ vào ngọn núi.
Tô Anh lại hỏi: "Còn nhớ ở chỗ nào không?"
Cột lông xanh vẫy vẫy mấy chiếc lá nhỏ, đương nhiên là biết!
Tô Anh nói: "Vậy thì tốt rồi."
Cô vốn cho rằng trong rương sẽ có châu báu trang sức, nhưng không ngờ lại là mấy thỏi vàng rực rỡ sáng chói! Chúng được sắp xếp lộn xộn trong rương, khoảng chừng hai mươi mấy thỏi. Cô đã từng thấy cảnh này trên TV! Bây giờ cột lông xanh lại đào được từ trong núi...
Tô Anh trợn mắt há mồm!
Dường như cột lông xanh không có hứng thú. Nó nhảy thình thịch vài cái rồi rũ lá cây xuống, tỏ vẻ vô cùng thất vọng.
... Chẳng lẽ nó nghĩ trong rương này có thực vật thời cổ khoảng mấy trăm năm sao?
Trước đó Tô Anh còn nói nó thông minh, bây giờ xem ra nó vẫn ngây ngô như cũ.
Cô vui vẻ đi tìm Khương Triết. Anh đang ngồi yên tĩnh trên ghế sofa, cặp mắt khép hờ, tựa như đang suy tư điều gì đó. Có vẻ anh đã họp xong rồi.
Cô rón rén đến gần, ngồi xổm dưới chân, lôi kéo vạt áo anh: "Khương Triết."
Cặp mắt Khương Triết không mở to hơn, anh chỉ khẽ cất tiếng "ừm".
Tô Anh nói: "Cái rương vừa rồi ấy, em đã mở ra xem, anh có biết bên trong chứa gì không? Chứa vàng đó! Tất cả đều là vàng, những thỏi vàng cực lớn! Không biết cột lông xanh đào ở đâu ra nhỉ, chẳng lẽ nó..."
Đang nói giữa chừng thì một bàn tay đã vươn ra che miệng nhỏ của cô lại, cô nghi ngờ, "ưm ưm" mấy tiếng.
Khương Triết dìu cô dậy, để cô ngồi lên đùi mình: "Yên lặng, còn một đề án cuối cùng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

