Beta: Jiang
Tô Anh biết bơi lội nhưng cũng không quá thành thạo, lúc cô vào đại học từng học qua ở môn thể dục nên cũng chỉ đủ trình độ để bản thân sẽ không bị chìm xuống mà thôi. Đã rất lâu cô chưa đi biển, huống chi hiện tại chân cẳng cô không tiện, giờ đột nhiên bị đẩy xuống nước làm cô trở tay không kịp!
"Bùm" một tiếng, cô rơi xuống nước nên bị sặc ngay lập tức, cô chỉ cảm thấy yết hầu và mũi vô cùng khó chịu, cô ngừng thở. Kỳ thật cô chưa từng quá sợ hãi, bởi vì cô biết Triệu Vũ ở bên cạnh cô, nhất định anh sẽ tới cứu cô đầu tiên. Chỉ là khi cô bị chìm xuống, vừa mới ngoi lên mặt nước đã bị xe lăn trượt xuống theo sau đập vào, rơi vào nước một lần nữa.
Chiếc xe đập vào trán cô, đau đến mức khiến cô choáng váng, cả người mềm nhũn, chỉ cảm thấy đầu vừa mờ mịt vừa đau! Giống như giây tiếp theo cô sẽ ngất xỉu đi mất.
Cô biết mình cũng không thể xỉu ngay lúc này, lập tức vận dụng "tâm của thực vật" trị liệu vết thương, mặt khác, đẩy xe lăn đang đè trên người ra. Dù sao cô cũng không giỏi bơi lội, lại chìm quá sâu, rõ ràng là giãy giụa hướng lên trên, nhưng thân thể vẫn rơi xuống dưới. Làm thế nào cũng không nổi lên được...
Hô hấp càng ngày càng khó khăn, Tô Anh cảm giác lồng ngực của mình đều bị dòng nước chen chúc ép tới đau đớn, thần trí không rõ, ý thức mơ hồ.
Triệu Vũ lặn một hơi đến giữa sông, anh bơi thêm một đoạn thật dài mới thấy cô gái dường như đã mất đi ý thức, khuôn mặt nhỏ tái nhợt kia và dáng vẻ an tĩnh làm anh sợ tới mức trái tim co chặt. Trong chớp mắt ấy, anh hận không thể lập tức đến bên người Tô Anh, lại càng hận bản thân mình sao lại bất cẩn như vậy, để cô xảy ra chuyện trước mắt anh.
Trên bờ cũng đã loạn thành một đoàn, kẻ lang thang đẩy xe lăn kia bị bắt lấy, ấn ở trên mặt đất, tay chân đều bị trói chặt, hắn ấp úng khóc kêu xin tha, nói mình không phải cố ý, chỉ là không cẩn thận khi đi ngang qua.
"Cầu xin các anh, tha cho tôi, tôi thật sự không phải cố ý, tôi xin lỗi, tôi lập tức xin lỗi!"
Toàn thân cô đều ướt đẫm, những sợi tóc đen lộn xộn dính trên gương mặt tái nhợt của cô, hai mắt nhắm nghiền, nằm trên mặt đất, an tĩnh không một tiếng động.
Triệu Vũ phát hiện tay của mình đang trở nên run rẩy, cả người anh cũng run lên, nỗi khủng hoảng sắp mất cô làm anh sợ hãi tột cùng. Anh biết có thể anh sẽ mất đi cô, anh vẫn luôn biết, nhưng thời điểm chân chính đối mặt lúc này, anh mới phát hiện mình căn bản không làm được, anh không thể nào tưởng tượng, nếu tương lai không có cô, cuộc sống của anh sẽ trở nên ảm đạm thê lương đến cỡ nào? Là u ám, rốt cuộc không còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
Anh chỉ có thể một lần lại một lần ấn vào khuôn ngực gầy yếu của cô, hôn lấy đôi môi lạnh lẽo, thổi khí vào trong miệng cô...
"Tô Anh, tỉnh lại."
"Tô Anh, tỉnh lại!"
"Mẹ nó, em tỉnh lại cho ông đây!"
Dương Lỗi ngồi dưới đất, cả người anh cũng ướt đẫm, nhưng không đi làm bất cứ việc gì khác. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Triệu Nhị thất thố như vậy, càng không nghĩ tới người đàn ông như anh ta sẽ thật sự si tình đối với một cô gái đến mức này, còn có Khương Tứ...
Cô gái hôn mê rốt cuộc phun ra một ngụm nước, cô ho khan vài tiếng, khuôn mặt tái nhợt có thêm vài phần hồng hào, rốt cuộc cô mở to mắt, lộ ra ánh mắt mờ mịt.
Trong đôi mắt trong trẻo xinh đẹp kia, hiện ra ảnh ngược của một người đàn ông hiếm khi chật vật.
Cô thấy Triệu Vũ hai mắt đỏ đậm gắt gao nhìn chằm chằm mình, cả người anh đều ướt đẫm, sợi tóc màu đen buông xuống, nhỏ giọt rơi vào má cô...
Anh nhẹ nhàng nâng giữ mặt cô, thanh âm đè nặng từ cổ họng phát ra, sợ đây chỉ là giấc mộng, sẽ phải bừng tỉnh: "Tô Anh?"
Tô Anh cong cong môi, nhỏ giọng: "Vâng."
Cả người Triệu Vũ giống như nhẹ nhõm hẳn, anh lau mặt, nghiến răng nghiến lợi, xoa xoa khuôn mặt lạnh băng của cô: "Trứng thối này!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

