Triệu Quyền nguỵ trang rất khéo, lúc anh tới gần Tô Anh vẫn không hề phát giác ra điều gì, chỉ là lúc anh mở miệng gọi cô thì cô mới ngạc nhiên phát hiện người nọ là anh.
Nhưng mà Triệu Quyền xuất hiện ở đây chứng tỏ cậu Hoắc Khâu cũng ở gần đây.
Lần trước lúc bắt được lão A thì Triệu Quyền cũng trở lại, nghe nói anh đã truy tìm tung tích suốt một đường vừa lúc đuổi theo về thành phố C. Nếu nói như vậy lần này cô cùng mấy người Triệu Quyền và Hoắc Khâu có chung mục tiêu với nhau rồi.
Bọn họ cũng đang tìm căn cứ của tổ chức thần bí kia.
Chỉ có điều, không biết bọn họ đã tìm ra manh mối gì chưa? Sau khi Triệu Quyền rời khỏi, Tô Anh mất hơn nửa ngày mới tìm được một cây bạch dương. Cây bạch dương là một tên hay lảm nhảm, không nghiêm túc chững chạc như lão ngô đồng với sơn trưởng gì cả, nó ríu ra ríu rít nói rất nhiều chuyện trên trời dưới đất với cô. Nó là cái cây đặc biệt thích buôn chuyện bát quái, ví dụ như nhà nào cãi nhau rồi nhà nào đánh nhau, lại ví dụ như tên ăn cướp nào đó nhân lúc người ta sơ hở mà cưỡm mất túi tiền, hoặc là nửa đêm đánh người cướp tiền ở mấy con hẻm nhỏ... (Edit: chậc chậc, lão ngô đồng với sơn trưởng sống thọ là tại vì kín miệng đó -.- anh giai này bớt nhiều chuyện đi)
Tô Anh hỏi: "Vậy có bọn người nào chuyên môn lừa gạt người trưởng thành không?"
Bạch dương lập tức nói: "Cái này tôi biết nè! Hơn nữa cách đây không lâu còn có rất nhiều cảnh sát tìm đến đây, nhưng mà không may lúc họ tìm đến thì mấy người xấu kia đã sớm cao chạy xa bay rồi."
"Họ chạy đi đâu rồi?"
"Chạy vào núi." Bạch dương lại nói: "Ngoài trấn 5 dặm về phía Nam có một ngọn núi, trong núi có một tiểu trại, bọn họ ở chỗ đó đấy."
Tô Anh nghe vậy liền mừng rỡ: "Hiện giờ bọn họ có ra ngoài không? Có ở trong trấn này không? Nếu tôi muốn đến đó, anh có thể chỉ đường không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

