Triển Hạc vốn thần hồn nát thần tính trông gà hoá cuốc, vừa nghe đến chữ “Đi”, cả người đều căng thẳng, lập tức đỏ vành mắt, lớn tiếng nói “Tỷ tỷ, không đi! Hạc Nhi không đi!”
Triển Hạc vốn thần hồn nát thần tính trông gà hoá cuốc, vừa nghe đến chữ “Đi”, cả người đều căng thẳng, lập tức đỏ vành mắt, lớn tiếng nói “Tỷ tỷ, không đi! Hạc Nhi không đi!”
Triển Linh vội vàng ôm chặt bé an ủi “Không đi, không đi, không ai đưa Hạc Nhi đi cả.”
Triển Linh vội vàng ôm chặt bé an ủi “Không đi, không đi, không ai đưa Hạc Nhi đi cả.”
Rốt cuộc Triển Hạc rớt hai giọt nước mắt, càng ôm chặt hơn nữa.
Rốt cuộc Triển Hạc rớt hai giọt nước mắt, càng ôm chặt hơn nữa.
Thấy tình cảnh này, Trương Viễn cùng Triệu Qua tuy có chút nghi hoặc, không rõ là chuyện gì nhưng minh bạch lần này cũng không thỉnh người được.
Thấy tình cảnh này, Trương Viễn cùng Triệu Qua tuy có chút nghi hoặc, không rõ là chuyện gì nhưng minh bạch lần này cũng không thỉnh người được.
“Thật ngại quá,” Triển Linh cười nói “Tuy ta không đi được, nhưng ta nghĩ lão sư của ta sẽ không chối từ.”
“Thật ngại quá,” Triển Linh cười nói “Tuy ta không đi được, nhưng ta nghĩ lão sư của ta sẽ không chối từ.”
Lời nàng chưa dứt, Tịch Đồng cùng Trương Viễn nhìn nhau, song hai bên đều im lặng không phản ứng gì.
Cảm ơn, không dám nghĩ đâu!
Trương Viễn tươi cười có chút gian nan “Cái này, không được tốt lắm?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
