Đảo mắt qua hai ngày, vợ chồng Lam Nguyên không ngừng nỗ lực cuối cùng Triển Hạc đổi cách nhìn độ đối với bọn họ từ bọn buôn người tiến triển được một chút, thành người qua đường, tuy vẫn chưa cười nói vui vẻ, nhưng ít nhất thấy mặt không bỏ chạy, thật vui mừng cỡ nào;
Đảo mắt qua hai ngày, vợ chồng Lam Nguyên không ngừng nỗ lực cuối cùng Triển Hạc đổi cách nhìn độ đối với bọn họ từ bọn buôn người tiến triển được một chút, thành người qua đường, tuy vẫn chưa cười nói vui vẻ, nhưng ít nhất thấy mặt không bỏ chạy, thật vui mừng cỡ nào;
Mà mọi người trong lúc chờ đợi được ăn món ăn Triển Linh nấu đều béo lên một vòng…
Mà mọi người trong lúc chờ đợi được ăn món ăn Triển Linh nấu đều béo lên một vòng…
Tối đến, chờ Triển Hạc ngủ, vợ chồng Lam Nguyên tìm nàng nói chuyện “Triển cô nương, Tịch thiếu hiệp, các ngươi thấy thế nào?”
Tối đến, chờ Triển Hạc ngủ, vợ chồng Lam Nguyên tìm nàng nói chuyện “Triển cô nương, Tịch thiếu hiệp, các ngươi thấy thế nào?”
Hai người mong chờ Triển Linh trả lời.
Hai người mong chờ Triển Linh trả lời.
Tay Triển Linh đặt ở đầu gối nắm chặt lại, bỗng đột ngột đứng lên, không nói một lời đi ra hướng cửa.
Tay Triển Linh đặt ở đầu gối nắm chặt lại, bỗng đột ngột đứng lên, không nói một lời đi ra hướng cửa.
Vợ chồng Lam Nguyên cho rằng lâm trận nàng thay đổi, gấp đến độ đứng dậy đuổi theo thì nghe Triển Linh ném lại một câu “Sáng mai dẫn nó đi đi.”
Vợ chồng Lam Nguyên cho rằng lâm trận nàng thay đổi, gấp đến độ đứng dậy đuổi theo thì nghe Triển Linh ném lại một câu “Sáng mai dẫn nó đi đi.”
Sao gì cũng phải đi, đau dài không bằng đau ngắn…
Sao gì cũng phải đi, đau dài không bằng đau ngắn…
Một đêm này Triển Linh không sao ngủ được.
Một đêm này Triển Linh không sao ngủ được.
Nên đi gói gém đồ đạc cho Triển Hạc mang theo, từ xiêm y đến các món ăn vặt, tất cả những thứ mà cậu bé yêu thích.
Nên đi gói gém đồ đạc cho Triển Hạc mang theo, từ xiêm y đến các món ăn vặt, tất cả những thứ mà cậu bé yêu thích.
Tịch Đồng cũng không ngủ, cũng không khuyên, chàng ở bên cạnh phụ nàng gói gém đồ.
Tịch Đồng cũng không ngủ, cũng không khuyên, chàng ở bên cạnh phụ nàng gói gém đồ.
Mãi cho đến khi tiếng gà gáy canh một, Triển Linh giống như người trong mộng tỉnh ra, nàng ngồi xuống, sau đó nhìn đầy tay nải trên bàn mà thở dài.
Tính chê cười mình không có tiết khi, ai ngờ chuyện tới trước mắt mới phát hiện không tài nào cười nổi.
Tính chê cười mình không có tiết khi, ai ngờ chuyện tới trước mắt mới phát hiện không tài nào cười nổi.
Tịch Đồng thấy vậy, pha một ly trà nóng đặt vào tay nàng “Đừng suy nghĩ nhiều, nghĩ bình thường thôi.”
Tịch Đồng thấy vậy, pha một ly trà nóng đặt vào tay nàng “Đừng suy nghĩ nhiều, nghĩ bình thường thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

