Khoai lang ngon thế này đem nướng là tốt nhất, nếu đem nấu gì đó đều không ngon bằng, đây là nguyên tắc tối thiểu không thể thay đổi được.
Nhìn Triển Hạc bắt chước kiểu cách ăn uống của người lớn, Triển Linh không nhịn được nhéo vành tai bé.
Đang ăn bị tỷ tỷ nhéo tai, Triển Hạc trưng cặp mắt mờ mịt nhìn nàng, miệng dính đầy mỡ, còn treo cả miếng hành nơi mép miệng.
“Ăn đi, nhai từ từ thôi.” Thấy vậy Triển Linh bật cười, cho cậu con tôm mới lột vào bát.
Ăn được một lúc, Tịch Đồng mới không nhanh không chậm, vừa lột vỏ tôm vừa hỏi “Muội muốn mở thêm cửa hàng sao?”
Rồi chàng lại thêm khối than vào bếp lò, chỉnh củ khoai nướng cho đều mặt…
Lúc này Triển Linh mới cười nói “Có nghĩ đến, bất quá địa điểm vẫn còn đang xem xét, còn tuyển thêm nhân thủ nữa.”
Tịch Đồng gật đầu, ký ức xa xăm chợt ùa về, nhìn phía lạp xưởng treo bên kia hỏi “Ừm, lạp xương ăn được chưa?”
Triển Linh: “…”
Ơ, sao chuyển nhanh đề tài thế này? Chưa nói xong chuyện chính mà!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)