Rời khỏi đám náo loạn, mọi người vui vẻ tiến thẳng đến chùa Thanh Long.
Còn chưa đến gần đã nghe thanh âm niệm kinh vọng tới, hương khói nghi ngút lượn lờ, và thật rất nhiều tín đồ từ kinh thành đến đây bái quỳ, trông ai nấy đều thành tâm kính phật không chút chậm trễ.
Nhìn xa phía trước là đồi núi trùng điệp, từng hàng tùng bách cao lớn một màu xanh ngắt, ngôi chùa nằm giữa một góc núi non hùng vĩ trông thực yên bình, thanh thản.
Chư Cẩm cùng đồng bạn tới đây vài lần nên am hiểu liền mở lời giới thiệu “Bên trong chùa có vài toà Phật tháp, tháp Phù Đồ, đài hoa sen, rùa lớn nâng bia đá, Bồ Tát cầm hoa mỉm cười. A, còn có một tòa tượng Phật thật lớn, người đến bái lạy đếm không xuể, chúng ta nên đến xem một lần cho biết.”
Nàng vừa dứt lời, liền nghe một trận âm thanh chuông ngân vọng lại. Tiếng chuông không quá lớn, nhưng thực du dương, tựa mặt nước chậm rãi gợn sóng, đều đều, khiến tâm tình người nghe cũng thanh tịnh vài phần.
Chư Cẩm ngày thường như ngựa đứt cương nhưng giờ phút này cũng không dám khinh nhờn, nàng hạ giọng xuống nói “Tiếng chuông này thật sự bất phàm, nghe nói cách xa hơn bốn mươi dặm còn có thể nghe thấy! Tương truyền nó có từ mấy trăm năm, trải qua mưa gió bão bùng cũng không hư hao, nghe nói là được Phật Tổ phù hộ, Bồ Tát che chở cho đến nay.”
Triển Linh nghe cũng cảm thán một hồi, thấy bá tánh bên cạnh đều đứng yên tại chỗ, chắp tay trước ngực cầu nguyện, theo quán tính nàng cũng làm theo.
Nguyện người yêu ta, người ta yêu đều bình an trôi chảy, Trường Nhạc vô ưu.
Nàng còn chưa mở mắt thì bên tai nghe tiếng Tịch Đồng trầm giọng nói nhỏ “Muội cũng tin cái này sao?”
Triển Linh khẽ thở dài một cái, nhất thời cũng có chút mờ mịt “Tin, cũng không tin.”
Nếu là trước kia xác thật nàng không tin, nhưng hôm nay xuyên qua, nàng không thể không tin được.
Ước chừng, trên đời này có những chuyện mà khoa học cũng không giải thích được.
Tịch Đồng nhìn nàng một chút rồi cũng chắp tay trước ngực, cầu nguyện một phen.
Thành tâm kính phật không gì nguy hại, ở đây rồi thì cùng bái lạy thôi.
Ven đường có các tăng nhân phát cháo, phát quả phật, nếu có lòng thì nhận, còn thành ý thì tùy mỗi người gửi lại chút tiền dầu mè mà thôi.
Triển Linh tiến lên nhìn, lấy hai quả hồ hô nhỏ hình phật nếm.
Món này mới mẻ, cũng không biết ăn ngon hay không thể ăn, nhìn vẻ về ngoài lả lướt khá đáng yêu.
Tịch Đồng nếm thử nói “Những bánh quả bên ngoài màu mè vị ăn không bằng quả phật này.” Mệt chàng đang chờ mong nếm được mỹ thực nhân gian bên ngoài đâu.
Triển Linh cười nói “Có lẽ người xuất gia tâm tư sạch sẽ, tâm tình nhẫn nại. Huynh nhìn xem, bánh đậu này tinh tế như vậy, một chút bã đậu đều không có.”
Một tiểu hòa thượng mặt mày thanh tú nói đa tạ, không nhanh không chậm chỉ mấy cái hộp bên cạnh “Thí chủ, bánh ngài mới ăn là đậu đỏ nghiền, còn có đậu xanh, mứt táo, đều là nhóm sư huynh sư đệ cẩn thận chọn từng viên, đậu đỗ chọn đều là những hạt no đủ, không bị hư mốc.”
Chùa miếu tuy rằng có làm nông, nhưng thường phát chẩn cháo, xá cơm nên ngày thường luôn túng thiếu. Nhân ngày lễ tết này làm vài món bánh bán, xem như có chút tiền thu về, hay là đi đây đó hoá duyên nhận chút tiền thành kính trang trải cuộc sống.
Tuy rằng trong miếu có Phật Tổ phù hộ, nhưng cầu người không bằng cầu chính mình.
Nếu gặp những người khốn khó không có bạc, nhóm Đại hòa thượng vẫn là tặng không, cho nên nếu không có những người lương thiện quyên tiền, chùa Thanh Long này quanh năm suốt tháng chỉ có thể uống gió Tây Bắc hơn nữa năm rồi…
Mọi người nếm thử, quả nhiên không tồi, liền mỗi người cầm mấy hộp trở về.
Chư Cẩm hứng thú bừng bừng nói “Đem về cho phụ thân nếm thử nữa.” Sau đó nàng nói với Hạ Bạch “Sao ngươi không mua? Thôi, ta cùng ngươi chọn mấy hộp, xem như ngươi đi theo ta tạ lễ, trở về phân phát cho các huynh đệ mỗi người một chút.”
Hạ Bạch tính sẽ tự mua, nhưng thấy Chư Cẩm sốt sắng như vậy liền để nàng quyết định.
Ăn phật quả, Triển Linh lấy ít bạc vụn trong túi cho vào khay, tiếp đến là Tịch Đồng, những người còn lại cũng thi nhau quyên một chút. Đến cả Triển Hạc cũng lấy ra một khối bạc, tự mình để vào khay, lại chắp tay trước ngực bái lạy vài cái.
Mấy vị tăng nhân đứng bên trong thấy vậy không khỏi mỉm cười, họ cũng chắp tay trả lễ cậu nhóc.
Một tiểu hòa thường tầm bảy, tám tuổi lấy ra mấy chuỗi mộc châu, giọng giòn tan nói “Đa tạ các vị thí chủ, đây là vòng Phật xuyến đeo tay, tặng các vị thí chủ đi đường bình an.”
Mọi người nói tạ, tự mình nhận đeo lên, lại cùng tiểu hòa thượng hành lễ “Đa tạ tiểu sư phụ.”
Vị tiểu hòa thượng này tuổi không lớn nhưng nhìn có vẻ siêu phàm thoát tục, không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp lễ lại, sống lưng thẳng thắn đi trở về tiếp tục gõ mõ.
Sau đó mọi người vào trong nội chùa, phía trước đầu người chen chúc, nhưng nhìn hương khói lượn lờ cùng quang cảnh, cảm giác không nhuốm bụi nhân gian. Phía trên điện có đại hòa thượng giảng thuyết phật pháp, mà dưới này mọi người đều lặng yên không tiếng động lắng nghe, có thể thấy được họ rất thành tâm kính phật.
Thăm viếng thì được nhưng nghe giảng kinh thuyết pháp, thật sự mọi người trụ nghe không nỗi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

