Editor: trucxinh0505
Ngày ấy đến Nghi Nguyên phủ mưa dầm liên miên, vó ngựa rơi trên mặt đất bắn tung từng đóa bọt nước, tầm nhìn phía trước trở nên sương mù mênh mông. Ước chừng là do mưa to, liên tiếp năm canh giờ, bọn họ đi mười mấy dặm cũng chưa gặp phải một người đi đường, phóng tầm mắt nhìn lại chỉ thấy mưa vô biên vô hạn cây cỏ lắc lư trong gió, có vẻ thập phần tiêu điều.
Bất quá chuyện này đều không ngăn cản được nhóm người Triển Linh sắp nhìn thấy bạn bè mình.
Tính sơ cũng đã mấy tháng không gặp, không biết Chử Cẩm cùng Hạ Bạch thích ứng thế nào, gần nhất thế nào rồi?
Người thuần phác này sùng bái nhất chế phục…
Mọi người nghe hắn thao thao bất tuyệt nói một chút về bên trong phủ ngoại cùng phong thổ Nghi Nguyên phủ, bỗng nghe được phía trước một trận tiếng vó ngựa hỗn độn, sau đó trong màn mưa đột nhiên lờ mờ lao tới một người một con ngựa.
Người nọ mặc có chút rách nát, trên người không mang đồ che mưa, bị xối đến ướt sũng, một đầu hỗn độn tóc dài lộn xộn dán ở trên mặt, tuy thấy không rõ biểu tình, nhưng nhìn liền không giống người lương thiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

