Editor: trucxinh0505
Editor: trucxinh0505
Từ Thanh Tiêu quan trở về, Triển Linh cùng Tịch Đồng liền bắt đầu kiểm tra hành lý một lần cuối cùng, chuẩn bị ba ngày sau khởi hành đi phủ Bình Đào thuộc Tân Minh châu, mang Triển Hạc trở về Lam gia như hứa hẹn.
Từ Thanh Tiêu quan trở về, Triển Linh cùng Tịch Đồng liền bắt đầu kiểm tra hành lý một lần cuối cùng, chuẩn bị ba ngày sau khởi hành đi phủ Bình Đào thuộc Tân Minh châu, mang Triển Hạc trở về Lam gia như hứa hẹn.
“Hạc Nhi, còn muốn mang thêm gì không?” Triển Linh lôi kéo tay tiểu hài nhi hỏi.
“Hạc Nhi, còn muốn mang thêm gì không?” Triển Linh lôi kéo tay tiểu hài nhi hỏi.
Bắt đầu từ nữa tháng trước, nàng chính thức nói qua chuyện này với Triển Hạc rất nhiều lần, hiện giờ tiểu hài nhi biết ca ca tỷ tỷ bồi mình cùng đi, cũng không kháng cự như vừa mới bắt đầu. Chỉ là mỗi lần nói, bé vẫn có chút khẩn trương.
Bắt đầu từ nữa tháng trước, nàng chính thức nói qua chuyện này với Triển Hạc rất nhiều lần, hiện giờ tiểu hài nhi biết ca ca tỷ tỷ bồi mình cùng đi, cũng không kháng cự như vừa mới bắt đầu. Chỉ là mỗi lần nói, bé vẫn có chút khẩn trương.
Triển Hạc ôm ngựa gỗ nhỏ đầy gắt gao, quà Tịch Đồng cho lần đầu tiên gặp mặt, vẫn không lên tiếng.
Triển Hạc ôm ngựa gỗ nhỏ đầy gắt gao, quà Tịch Đồng cho lần đầu tiên gặp mặt, vẫn không lên tiếng.
Triển Linh cũng không miễn cưỡng, chỉ nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé, ôn nhu cười nói: “Lại mang vài món quần áo đi. Chờ chúng ta tới Tân Minh châu cũng là tháng tư, nghĩ đến khi đó cũng rất nóng, mỗi ngày đều phải làm việc nhanh chóng.”
Triển Linh cũng không miễn cưỡng, chỉ nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé, ôn nhu cười nói: “Lại mang vài món quần áo đi. Chờ chúng ta tới Tân Minh châu cũng là tháng tư, nghĩ đến khi đó cũng rất nóng, mỗi ngày đều phải làm việc nhanh chóng.”
Triển Hạc vẫn không nói chuyện, một cánh tay ôm ngựa gỗ nhỏ, một cánh tay ôm eo nàng, giống như thằn lằn con nhắm mắt theo đuôi vậy.
Triển Hạc vẫn không nói chuyện, một cánh tay ôm ngựa gỗ nhỏ, một cánh tay ôm eo nàng, giống như thằn lằn con nhắm mắt theo đuôi vậy.
Đồ vật thu thập không sai biệt lắm, Triển Linh đang xem danh mục quà tặng, lại nghe tiểu hài nhi nhỏ giọng hỏi, “Có, có rảnh sao?”
“Sẽ có rảnh sao?” Triển Hạc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt đỏ rực, không biết đã chứa đầy nước mắt từ khi nào, lại dùng sức nhấp miệng, run rẩy hỏi, “Phụ, phụ thân sẽ có rảnh sao?”
“Sẽ có rảnh sao?” Triển Hạc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt đỏ rực, không biết đã chứa đầy nước mắt từ khi nào, lại dùng sức nhấp miệng, run rẩy hỏi, “Phụ, phụ thân sẽ có rảnh sao?”
Từ sau khi đến ở Khách đ**m Một Nhà, đây là lần đầu tiên bé mở miệng gọi Lam Nguyên là phụ thân, lần trước gặp mặt cũng không gọi qua.
Từ sau khi đến ở Khách đ**m Một Nhà, đây là lần đầu tiên bé mở miệng gọi Lam Nguyên là phụ thân, lần trước gặp mặt cũng không gọi qua.
Triển Linh ngẩn ra, có chút không rõ nguyên do, “Hắn là phụ thân đệ, gặp nhi tử mình sao không rảnh chứ?”
Triển Linh ngẩn ra, có chút không rõ nguyên do, “Hắn là phụ thân đệ, gặp nhi tử mình sao không rảnh chứ?”
“Nhưng mà trước kia đều như vậy!” Tiểu bằng hữu giống như đột nhiên bị lời nàng k!ch thích, rốt cuộc nước mắt nhịn không được chảy xuống, thút tha thút thít nói, “Hạc Nhi muốn tìm người, nhưng đều không rảnh! Mẫu thân cũng kêu ta không được đi quấy rầy! Hạc Nhi đợi rất lâu, đợi người đừng quên hẹn, nhưng vẫn không thấy người tới!”
“Nhưng mà trước kia đều như vậy!” Tiểu bằng hữu giống như đột nhiên bị lời nàng k!ch thích, rốt cuộc nước mắt nhịn không được chảy xuống, thút tha thút thít nói, “Hạc Nhi muốn tìm người, nhưng đều không rảnh! Mẫu thân cũng kêu ta không được đi quấy rầy! Hạc Nhi đợi rất lâu, đợi người đừng quên hẹn, nhưng vẫn không thấy người tới!”
“Mỗi ngày Hạc Nhi đều dụng công đọc sách, nghiêm túc luyện chữ, nhưng người đều không có một lời khen nào!”
“Mỗi ngày Hạc Nhi đều dụng công đọc sách, nghiêm túc luyện chữ, nhưng người đều không có một lời khen nào!”
“Mỗi ngày Hạc Nhi đều đi bên ngoài sân chờ…”
“Mỗi ngày Hạc Nhi đều đi bên ngoài sân chờ…”
“Ngày đó, ngày đó cái di nương kia nói có biện pháp có thể cho Hạc Nhi nhìn thấy phụ thân, sau đó…”
“Ngày đó, ngày đó cái di nương kia nói có biện pháp có thể cho Hạc Nhi nhìn thấy phụ thân, sau đó…”
Nói tới đây, Triển Hạc bỗng nhiên khóc lớn tiếng lên, cả người run lên, hiển nhiên nghĩ lại ký ức làm bản thân thương tâm lại sợ hãi tới cực hạn.
Nói tới đây, Triển Hạc bỗng nhiên khóc lớn tiếng lên, cả người run lên, hiển nhiên nghĩ lại ký ức làm bản thân thương tâm lại sợ hãi tới cực hạn.
Bé quá khát vọng được phụ thân làm bạn cùng khẳng định, cho nên khi nữ nhân kia cười khanh khách đưa ra kiến nghị, tuy có chút hoài nghi, nhưng vô pháp ngăn cản loại dụ hoặc này…
Bé quá khát vọng được phụ thân làm bạn cùng khẳng định, cho nên khi nữ nhân kia cười khanh khách đưa ra kiến nghị, tuy có chút hoài nghi, nhưng vô pháp ngăn cản loại dụ hoặc này…
Tuổi tác Triển Hạc còn quá nhỏ, rất nhiều sự tình thực liền mau quên mất, qua đi mấy năm ngắn ngủi, ký ức mơ hồ phá thành mảnh nhỏ, nhưng duy độc chuyện này trước sau khắc cốt minh tâm! Trở thành ác mộng trong lòng bé.
Tuổi tác Triển Hạc còn quá nhỏ, rất nhiều sự tình thực liền mau quên mất, qua đi mấy năm ngắn ngủi, ký ức mơ hồ phá thành mảnh nhỏ, nhưng duy độc chuyện này trước sau khắc cốt minh tâm! Trở thành ác mộng trong lòng bé.
Khi mới gặp được Triển Hạc trạng thái gần như tự bế, mãi cho đến hiện tại vô ưu vô lự, Triển Linh đều nhớ không rõ mọi người cùng làm không ít nỗ lực thế nào. Không phải nàng không muốn biết phía trước kia bé gặp phải thương tổn gì, sợ lại lần nữa vạch trần vết sẹo, làm bé chịu lần thứ hai thương tổn… Ai có thể nghĩ đến hôm nay lại được cho biết chân tướng.
Khi mới gặp được Triển Hạc trạng thái gần như tự bế, mãi cho đến hiện tại vô ưu vô lự, Triển Linh đều nhớ không rõ mọi người cùng làm không ít nỗ lực thế nào. Không phải nàng không muốn biết phía trước kia bé gặp phải thương tổn gì, sợ lại lần nữa vạch trần vết sẹo, làm bé chịu lần thứ hai thương tổn… Ai có thể nghĩ đến hôm nay lại được cho biết chân tướng.
“Đừng sợ, có tỷ tỷ ở cùng mà, tỷ tỷ ở cùng đệ.” Triển Linh lập tức đem tiểu hài tử ôm đến trong lòng ngực, đau lòng cực kỳ.
“Đừng sợ, có tỷ tỷ ở cùng mà, tỷ tỷ ở cùng đệ.” Triển Linh lập tức đem tiểu hài tử ôm đến trong lòng ngực, đau lòng cực kỳ.
Khoảng cách phát chuyện chuyện đã hơn một năm, cho đến ngày nay, Triển Hạc mới chân chính dũng cảm nói ra chân tướng.
Khoảng cách phát chuyện chuyện đã hơn một năm, cho đến ngày nay, Triển Hạc mới chân chính dũng cảm nói ra chân tướng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)