Cô lê lết về nhà, mặt mũi lem luốc, đúng lúc bị Từ Thanh Trúc trên ban công lầu hai nhìn thấy.
Anh chàng nằm dài trên ghế, tắm nắng ấm áp đến mức lim dim sắp ngủ, ngáp dài: “Cả buổi sáng cậu chạy đi đâu thế?”
Cô chẳng thèm trả lời, lẳng lặng đi thẳng ra sân sau.
Từ Thanh Trúc ngồi dậy, bắt chéo chân, lôi điện thoại ra chơi game. Đang chơi, anh chàng bỗng khựng lại, mũi đánh hơi: “Mùi gì thơm thế này?”
Anh đứng trên ban công, thò cổ ra ngó sân sau nhà cô, nhưng ngoài làn khói trắng bốc lên từ ống khói, chẳng thấy gì.
“Lâm Hoài Hạ, cậu nấu gì mà thơm thế?” Từ Thanh Trúc hét to.
Cô vẫn không đáp. Táo Vương bà bà trong bếp bĩu môi: “Thằng nhóc nhà bên tham ăn quá, ba mẹ nó không dạy dỗ gì à, mất mặt ghê!”
Cô phì cười. Bà lão nói không sai tí nào! Từ Thanh Trúc từ nhỏ đã tham ăn, thích chơi bời, chẳng hợp chút nào với cái tên nghe thanh tao, khí chất của cậu ta.
Cô thì kén ăn từ bé, nhưng được ông nội cưng chiều. Mỗi ngày đi học về, ông nội đều làm cho cô một món điểm tâm ngon lành: mùa đông thì chè nóng, mùa hè thì chè bột báng mát lạnh, mùa thu thì kẹo hồ lô ngọt lịm.
Từ Thanh Trúc biết nhà cô ngày nào cũng có đồ ngon, mặt dày bám theo về tận nhà, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Hồi nhỏ, vì tham ăn, cậu ta không ít lần bị Má Vương túm tai lôi về. Nhưng dạy thế nào cũng chẳng chừa, cứ thích ăn là ăn!
Nửa tiếng sau, mùi thơm trong bếp càng nồng hơn. Từ Thanh Trúc đứng trên ban công, hít hà liên tục, chỉ hận cái mũi không dài thêm để chạm tới ống khói nhà cô.
“Còn ngó! Từ Thanh Trúc, thằng nhóc thối tha, lăn xuống đây lột vỏ khoai tây ngay!” Má Vương quát.
“Làm khoai tây sợi hay khoai tây chiên? Nghe là biết không ngon rồi!” Từ Thanh Trúc cãi.
Má Vương lườm cháy mặt: “Không ăn thì nhịn đói! Nhà này chứa không nổi con nữa, lẹ lẹ cút về thành phố làm việc đi!”
“Con cũng muốn đi làm chứ, nhưng dịch bệnh chặn đường, biết làm sao!” Từ Thanh Trúc than.
Từ Thanh Trúc là kiểu người chẳng mấy tham vọng. Tốt nghiệp xong, cậu thi đỗ công chức, vào cơ quan sống qua ngày. Ba mẹ cậu mở tiệm bán đồ khô trên trấn, gia đình dư dả, chẳng ép cậu phải phấn đấu gì nhiều. Lớn lên trong nhà như thế, Từ Thanh Trúc sống vô tư, hạnh phúc.
Từ quê về, cô không chỉ mang theo thịt khô mà còn có hai khúc xương sườn tươi và vài cây măng mùa đông đã làm sạch. Cô quyết định hầm một nồi canh măng với thịt. Thịt ngon, măng tươi mới đào sáng nay, thời tiết này mà được ăn một nồi canh nóng hổi thế này, đúng là sướng như tiên!
Cô đun lửa to cho canh sôi, rồi hạ lửa nhỏ để hầm từ từ.
Lửa lớn làm chín thịt, lửa nhỏ làm ngọt nước canh!
Nồi canh măng hầm thịt sôi sùng sục, nước canh trắng đục, thơm ngọt khó cưỡng. Mở nắp nồi, mùi hương bay khắp bếp, như thể cả bức tường cũng thấm đẫm vị ngon.
“Thơm đấy! Tay nghề của cháu không tệ, nhưng nguyên liệu tươi là chính.” Táo Vương bà bà nhận xét.
Bà lão không có miệng để ăn, nhưng mũi thì thính, ngửi mùi là đánh giá ngay. Cô nghe mà thấy lạ, đúng là bà thần kỳ thật!
“Lâm Hoài Hạ!” Từ Thanh Trúc lại gọi ngoài sân.
Cô bị gọi đến phát phiền: “Đừng hét nữa! Canh măng hầm, cậu uống hay không?”
Từ Thanh Trúc lập tức hét to: “Có, có! Cho tớ một bát, thêm một chén cơm nữa. Má Vương hôm nay không cho tớ ăn cơm trưa!”
Câu này làm Má Vương tức xì khói. Bất chấp tháng Giêng, bà xách chổi đuổi đánh con trai.
Từ Thanh Trúc nhanh như cắt, ba bước chạy ra cổng, sang nhà cô nhận nồi canh.
Cô múc phần mình ra, còn lại cả nồi lẫn canh bưng hết cho Từ Thanh Trúc.
Từ Thanh Trúc chẳng ngại ngần, hí hửng nhận lấy: “Đúng rồi, Má Vương bảo giờ dịch bệnh, mua rau trên trấn bất tiện. Nhà tớ có vườn rau sau nhà, nhiều lắm, cậu muốn ăn gì thì ra hái.”
“Ok, cảm ơn cậu!” Cô gật đầu.
Từ Thanh Trúc bưng nồi canh về, chạy nhanh như sợ ai giật mất.
Giữa trưa, ba Từ Thanh Trúc đóng cửa tiệm về ăn cơm. Ngay cổng, ông gặp con trai bưng nồi, nhìn là biết của nhà họ Lâm.
“Hoài Hạ làm gì ngon thế?” Ông hỏi.
“Hehe, canh măng!” Từ Thanh Trúc cười.
Ba Từ mở nắp nồi, mùi thơm ngọt ngào tỏa ra ngất ngây.
Một chữ: Thơm!
Ăn trưa xong, cô buồn ngủ, đánh một giấc tới tận hai tiếng. Nếu điện thoại không reo, chắc cô còn ngủ tiếp.
“Alo, đại ca, có chuyện gì thế?” Cô ngáp dài.
Đại ca gọi từ trấn Thanh Long, báo rằng bên đó đang kiểm tra những người về quê ăn Tết từ phía nam. Một số người đã nhiễm bệnh, bị cách ly, tình hình khá căng. Tam gia gia dặn đại ca gọi điện nhắc cô ở yên trong nhà, đừng ra ngoài, cũng đừng về thành phố.
“Vâng, em ở nhà, tạm thời không về thành phố đâu.” Cô đáp.
Vừa cúp máy, ngoài cổng vang lên tiếng gõ cửa.
Cô nhìn qua camera giám sát, thấy vài người từ trấn trên, đều đeo khẩu trang, một người còn cầm sổ đăng ký.
Cô đeo khẩu trang, ra mở cửa.
Một người nhận ra cô, lên tiếng: “Cháu là cháu gái ông Lâm đúng không? Dạo này dịch bệnh nghiêm trọng, bọn chú đến đăng ký thông tin. Cháu để lại số điện thoại, có gì sẽ liên lạc.”
“Dạ.” Cô gật đầu.
Cô ghi thông tin xong, họ dặn thêm: “Không có việc thì đừng ra ngoài, nếu ra thì nhớ đeo khẩu trang nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
