“Nhưng hũ tro được chôn ở đó mà? Chẳng lẽ là bị trộm... Chẳng lẽ ngay từ đầu đã nhầm lẫn rồi sao?!” Kiều Quân nghẹn ngào, không thể ngờ được.
Nghĩ đến việc mình thờ nhầm người, lại không biết bố ruột ở đâu, anh ta không khỏi tức giận.
“Sao ông lại tới đây?” Diệp Tuyền ngắt lời họ, nhìn về phía lão quỷ.
Khí thế kiêu ngạo của lão quỷ đột nhiên biến mất, ông ấy cười khổ chắp tay hành lễ, nói: “Không dám giấu đại sư. Nhưng chuyện này thật sự không liên quan gì đến ta, ta cũng xui xẻo đụng phải thôi.”
Lão quỷ thành thật kể lại câu chuyện. Hai năm trước, ông ấy tỉnh dậy trong hũ tro cốt, tưởng rằng con cháu lại đến cúng bái mình, nhưng không ngờ khi mở mắt ra, ông ấy thấy ngôi mộ đã bị đào lên.
“Họ nói rằng ngôi mộ của lão phu nằm ở vị trí đắt giá nhất, cũng nghe nói rằng còn có một chiếc hộp lớn được chôn cùng, họ muốn kiếm ít tiền từ đó. Lúc đào mộ, ban đầu họ muốn vứt chiếc bình lại, nhưng khi nhấc lên lại thấy trọng lượng không đúng, nặng trịch, họ mừng quá nên ôm bình bỏ chạy.
Người quản lý nghĩa trang lại trộm mộ, tự quản lý rồi tự trộm mộ, đúng là thất đức! Đúng rồi, lão phu còn nghe họ nói, ‘chúng ta dùng kỹ thuật này để đào mộ, đúng là người có tài lớn lại dùng vào những việc nhỏ’, vì vậy lão phu e rằng không phải lần đầu họ đào mộ!”
Lão quỷ đã chết mấy năm, không thể hiện hình để dọa người, chỉ đành bất lực trơ mắt nhìn những vật bồi táng và tro cốt bị bọn cướp mộ lấy đi hết.
Sau khi bị đưa đi, ông ta đã mất nhiều ngày cố gắng di chuyển đồ đạc, tạo gió âm khí, cố gắng dọa bọn trộm mộ. Kết quả là những kẻ trộm mộ không hề sợ hãi mà chỉ ném hũ tro cốt đi.
Trước khi ném đi, còn mở hũ tro cốt, lấy hết những thứ có giá trị rồi mới vứt đi.
Khi mở hũ ra thì thấy một chiếc bát bình thường được chôn cùng tro cốt.
Tên trộm mộ tức giận chửi xui xẻo, nếu không phải vì đào ra được cán dao bằng gỗ đàn hương đỏ thì hũ tro cốt của lão quỷ đã bị đập vỡ tại chỗ rồi.
Bây giờ nghĩ lại, lão quỷ vẫn còn tức giận đến mức trợn mắt vuốt râu: “Lão phu được chôn cất đàng hoàng trong mộ thì xúc phạm đến ai! Hại cho lão phu đã mấy năm chưa được ăn đồ cúng trong đó thì thôi đi, xui xẻo hơn nữa là lại gặp phải một trận lở đất, suýt chút nữa thì bay mất tro cốt.”
Kiều Quân vốn tức giận, mất bình tĩnh, lúc này lại thấy thương hại. Bọn họ là tai bay họa gió, còn lão quỷ thì thật xui xẻo.
Nhắc đến trận lở đất, Kiều Quân chợt nhận ra: “Đúng đúng đúng, tại sao tôi lại quên điều này!”
Khi trận lở đất ập đến, phần lớn các ngôi mộ đã bị phá hủy, nếu được chôn cách đó không xa thì có thể bị cuốn. Trước đó chưa từng nghĩ tới, là vì gần đó không có ngôi mộ nào khác.
Hũ tro cốt bằng sứ là kiểu dáng phổ biến vài năm trở lại đây, khi đào ra thì căn cứ vào vị trí để tìm. Vì một sơ suất ngoài ý muốn nên họ đã đưa nhầm hũ tro cốt về nhà, tro cốt của người thân có lẽ vẫn còn ở gần đó.
“Là chúng tôi hiểu lầm rồi.” Kiều Quân vội vàng xin lỗi, cẩn thận khen ngợi Diệp Tuyền. Thái độ của anh ta tốt đến mức không thể tin được, anh ta chỉ hy vọng đại sư sẽ không tức giận vì nghi ngờ trước đó.
Lão quỷ không trợn mắt nhìn anh ta nữa: “Không tìm thấy bố, cậu lo lắng là chuyện bình thường.”
Mọi người đều nói quỷ trông rất đáng sợ, nhưng nhìn kĩ, ngoại trừ khuôn mặt hơi xanh xao và tái nhợt, lão quỷ cũng không khác gì các ông lão khác. Chỉ là thân hình ông ấy trong suốt, ẩn hiện sau bàn thờ, đủ để chứng minh rằng đây không phải người sống.
Con quỷ đã được tìm thấy, mặc dù không phải người thân như anh ta nghĩ, nhưng đó cũng không phải con quỷ độc ác mà mọi người sợ hãi. Có đại sư ở đây, Lý Hồng Vân không những không sợ nữa mà còn cảm thấy rất mới mẻ.
Lý Hồng Vân dở khóc dở cười: “Cho nên vì trước đây lấy nhầm, ông vốn không muốn làm gì, nhưng thấy lễ Thanh Minh đã qua nửa năm mà chúng tôi không nhận ra, nên ông mới hù dọa chúng tôi, muốn chúng tôi đổi lại sao? Nhầm lẫn đúng là lỗi của chúng tôi, đại sư, bây giờ cô có thể đưa ông ấy đi được không?”
Giọng điệu của bà ấy rất chắc chắn, nghĩ rằng lẽ ra phải như vậy.
Lão quỷ vội vàng lắc đầu nói: “Tôi dọa cô cậu khi nào? Bao nhiêu năm nay lão phu chỉ hù dọa mấy tên trộm mộ thiếu đạo đức kia mà thôi. Lão phu đã ăn đồ cúng của các người, đương nhiên sẽ giúp các người, không thể chỉ ăn suông. Nên như vậy, không cần cảm ơn.”
Hai vợ chồng càng nghe càng bối rối: “Giúp đỡ á?”
Lý Hồng Vân tức giận: “Ông nói dối đấy à? Con gái của tôi sợ đến mức vấp ngã! Ông thậm chí còn ăn bớt đồ ăn, di chuyển đồ đạc trong nhà. Nếu ông thực sự muốn giúp đỡ, sao lại dọa con gái tôi!?”
“Ta là quỷ tốt, đừng đổ thừa cho ta!” Lão quỷ hoảng hốt.
Diệp Tuyền đứng bên cạnh, thậm chí còn có một luồng kim quang đáng sợ mà ông ấy chưa từng thấy qua, lão quỷ sợ bản thân bị cuốn vào, lúc kể, ông ấy không dám ăn bớt những chuyện đã trải qua, ... Làm sao ông ấy dám nói dối?
Nhìn vẻ mặt của Diệp Tuyền, lão quỷ nhanh chóng giải thích: “Ta thực sự muốn giúp đỡ. Khi ta đến nhà cậu, ta đã nhận đồ cúng của cậu mà không làm gì, nên ta chỉ muốn giúp đỡ. Nhưng ta chỉ là một con quỷ bình thường không có năng lực gì, các người cũng không thiếu gì, nên vẫn chưa giúp được.”
“Trước Tết Thanh Minh, các ngươi đưa con đến bệnh viện kiểm tra, quay về nói muốn giảm cân một chút, ta còn tưởng bây giờ cơ hội đến rồi! Không phải lúc nào các người cũng có thể trông chừng con bé, nên ta đã để mắt đến con bé giúp.
Lý Hồng Vân sửng sốt.
Lý Hồng Vân đưa con đến bệnh viện kiểm tra, biết rằng béo phì đang ảnh hưởng đến sự phát triển chiều cao của cô bé, sau khi về nhà, bà ấy tịch thu đồ ăn vặt của con gái, học cách làm bữa ăn giảm cân trên mạng và thúc giục con gái tập thể dục.
“Cho nên ông mới lấy dây nhảy và sách hướng dẫn tập thể thao ra để nhắc con bé vận động đó ư?” Lý Hồng Vân nghi hoặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
