Ba người hôn mê?
Âm khí trong cơ thể Đồng Tử Hiên thoạt nhìn có vẻ không nguy hiểm lắm, có thể cậu ấy mới bắt đầu tiếp xúc với nó.
Diệp Tuyền hơi nhướng mày, không nói gì.
Đồng Tử Hiên sợ hãi, hồi lâu không biết chuyện gì đã xảy ra. Diệp Tuyền nhíu mày, dẫn hai người vào trong cửa hàng, đi qua tiền sảnh, mời bọn họ đi ra sân sau ngồi xuống.
Sự bình tĩnh của Diệp Tuyền đã lây sang Đồng Tử Hiên, cậu ấy ngoan ngoãn đi theo cô. Sân sau của Quán Ăn Khuya là rộng nhất toàn con phố, ở giữa có không gian thoáng đãng, bốn góc bao quanh, giống như một khu vườn nhỏ.
Diệp Tuyền còn chưa nghĩ tới trồng cây gì, chỉ dựng một giàn nho cho có bóng mát, rào lại xung quanh, đặt một số nguyên liệu cần phơi khô và lọ, thoạt nhìn có vẻ đầy ắp.
Họ ngồi trên chiếc ghế đá nguyên khối ngoài sân, tình cờ nhìn thấy những cọng cỏ mọc lên từ những phiến đá, đung đưa theo ánh đèn của hàng nghìn ngôi nhà trong tiểu khu trước mặt.
Diệp Tuyền từ bếp sau lấy ra một lọ thủy tinh, rót cho mỗi người một chén trà gừng táo tàu với đường nâu nóng.
Trà gừng táo tàu giúp làm dịu thần kinh và bổ sung khí huyết, uống thứ gì đó ngọt và nóng cũng có thể giúp não phục hồi.
Nước ấm hòa tan hỗn hợp gừng-táo tàu màu nâu đỏ và nhuộm thành một cốc đầy màu nâu đỏ nhạt.
Khi pha chế, Diệp Tuyền không cho nhiều đường nâu mà chủ yếu lấy nhiều vị ngọt từ táo tàu, vị cay của gừng hòa quyện vào làm cho người ta có chút cảm giác bỏng rát cuộn vào cổ họng, nóng như lửa đốt.
Kiều Vượng nếm thử, hai mắt sáng lên.
Giống như khi người ta an ủi một người thân trong nhà, họ luôn xếp những món ăn ngon trước mặt để khiến họ ăn nhiều hơn.
Họ nhấp một ngụm nước ngọt, bụng hơi căng lên một chút, tựa như có sức mạnh hơn, cơ thể lạnh ngắt cũng được sưởi ấm.
Một chút vị cay ngọt ngào thoảng qua giữa cánh mũi, lòng bàn tay áp vào cốc nước nóng, Đồng Tử Hiên như được tiếp thêm sức mạnh từ hơi ấm này và nhờ thái độ của bà chủ Diệp, cậu ấy chậm rãi bình tĩnh lại.
“Ngày hôm đó chúng em... em nhìn thấy Bút Tiên.”
Mí mắt Diệp Tuyền giật giật.
Trẻ con thời nay thật lớn gan, đến mức tự tìm đến cái chết.
Bút Tiên và Điệp Tiên chi lưu tồn tại trong nhiều truyền thuyết ma quái. Nó không phải là một đồ vật, chứ đừng nói đến là một thần tiên, mà là một thứ gần như là âm vật, không biết chắc chắn là thiện hay ác.
Trong âm khí trên người Đồng Tử Hiên, Diệp Tuyền có thể nhìn thấy một sợi dây ràng buộc mơ hồ, đó là khế ước đã đạt được với đối phương.
Muốn đứt sợi dây âm khí này thực ra rất dễ dàng, nhưng Diệp Tuyền cũng không phải là người không biết lý lẽ. Khế ước đã được thực hiện như thế nào, vậy phải hỏi bọn họ đã làm những gì.
Cậu ấy cầm cốc trà gừng nắm chặt đến mức các ngón tay trắng bệch, giọng nói càng ngày càng nhỏ, như đang nói mớ.
“Bọn chúng tìm đến từng người chúng em, chúng tôi đã thỉnh Bút Tiên... Không thể đuổi đi được!”
Gần một tháng trước.
Bây giờ đã quá giờ giới nghiêm, cũng đã gần mười hai giờ đêm, lúc này ở bên ngoài trường học, sông Thanh Giang đang vỗ vào bờ kè cách đó không xa, có thể nghe thấy được tiếng nước chảy ào ạt xuyên qua tường, từ xa truyền đến trong đêm tĩnh lặng.
Trong một lớp học ở trường trung học số 3 Thanh Giang, những tiếng nói chuyện rầm rì to nhỏ bị tiếng nước át đi.
“Này, mau đến đây, không sợ sao? Nghe nói hơn chục năm trước ở phòng học này có một chị học sinh học bài, sau đó nhảy xuống sông tự sát. Thế là đêm nào cô ấy cũng đi ra khỏi phòng học uống nước và trở về lớp học của cô ấy...”
Cậu ta cố ý hạ thấp giọng xuống khi kể chuyện ma, để tăng thêm không khí rùng rợn thì không bật đèn tuy đang vào đêm khuya.
Đồng Tử Hiên nhìn các bạn học đối diện với ánh mắt trêu chọc, ngẩng đầu, nắm lấy tay bạn học: “Ai không dám nữa?”
Trường trung học số 3 Thanh Giang có lịch sử mấy chục năm, khu nhà dạy học trong khuôn viên cũ chứa đầy dấu vết của những thăng trầm của cuộc đời.
Trường trung học phổ thông được nâng cấp từ trường trung học cơ sở ban đầu, khuôn viên mới khá đẹp. Nghe nói khuôn viên cũ sắp được xây dựng lại và cải tạo, tuy học sinh cấp ba vẫn đang học ở đây nhưng chỉ còn vài tháng nữa là đến kỳ nghỉ hè.
Mỗi ngôi trường ít nhiều đều có những truyền thuyết ly kỳ và trường trung học số 3 Thanh Giang cũng vậy.
Có Bút Tiên xuất hiện, có bóng người vẫy vẫy trong làn nước, có tiếng đọc sách vang lên từ phòng học trống... mọi nơi trong khuôn viên cũ dường như đều ẩn chứa dấu vết thần bí.
Đồng Tử Hiên và mấy người bạn cùng lớp chơi rất vui vẻ, bố mẹ bọn họ bận quá nên không quan tâm tới bọn họ.
Có người đang học lớp 10, có người thì đang học lớp 11, nhưng không ai trong số họ yêu thích học tập, thành tích cũng tầm thường nhưng bọn họ đều rất gan dạ, sau khi nghe được truyền thuyết về trường học, họ lập tức trở nên đầy hứng thú.
Đặc biệt là khuôn viên cũ lại sắp bị phá bỏ.
Cũng giống như các đồ vật hoặc phiên bản gì đó “hết hạn” và “không sản xuất nữa” sẽ khơi dậy nhiều khả năng mong muốn mua nhất, nếu bạn không thử chúng, có thể bạn sẽ không bao giờ được thử lại lần nữa.
Bốn người thoả thuận với nhau, chọn một ngày đặc biệt để trốn tránh bố mẹ, nửa đêm cùng nhau đến trường.
“Bút Tiên, Bút Tiên, ngươi là kiếp trước của ta, ta là kiếp sau của ngươi. Nếu ngươi muốn nối lại quan hệ với ta, xin hãy vẽ một vòng tròn lên giấy.”
Bốn người nắm tay nhau, cầm một cây bút đỏ ở giữa, treo lủng lẳng ở trên tờ giấy trắng, đọc đi đọc lại câu thần chú.
Cây bút bất động.
Quả nhiên tất cả chỉ là lời nói dối... Đồng Tử Hiên trợn mắt, muốn buông ra, không cầu hồn nữa.
Đột nhiên, cây bút vốn đang treo lỏng lẻo bỗng hơi lắc lư và dựng thẳng đứng.
Bàn tay bọn họ như bị dính chặt vào cán bút mà bốn người họ đang cầm, cứng ngắc và không còn trong tầm kiểm soát của họ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

