Một chiếc xe jeep chạy ngang qua, cô gái tựa vào ghế lái, cầm vô lăng trông thật tươi sáng và giản dị. Cô ấy không giống Thẩm Vân, nhưng trong một khoảnh khắc, ba Thẩm dường như nhìn thấy bóng dáng của cô con gái mười chín tuổi của mình lần cuối gặp nhau.
Ba Thẩm mũi cay cay, ôm vợ lên xe: “Đi thôi, chúng ta đưa Vân Vân về nhà.”
Từ đường đất vòng ngược lại, nhìn thấy đường hầm rồi rẽ sang một hướng khác, chiếc xe jeep hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Sau khi ra khỏi đường hầm, chạy xe thêm một đoạn nữa sẽ thôn Quả Viên, từ xa đã nhìn thấy biển quảng cáo được dựng bên lề đường, dù không nhìn vào biển quảng cáo cũng có thể thấy được giữa núi đồi chập chùng, bóng cây không ngừng đung đưa, theo gió thổi hương bay khắp nơi.
Lão Dương đi theo tới thôn Huyền Kiều không tìm thấy quan chức thôn của mình, bền rúc vào sau xe im lặng, giả vờ thành một vật trang trí không tồn tại.
Lúc này đến gần thôn Quả Viên, ông ta mới lóc cóc bò dậy, hưng phấn chỉ ra ngoài cửa sổ: “Đại sư nhìn xem, đây chính là cam mà quan viên thôn hướng dẫn chúng tôi trồng!”
Diệp Tuyền nhìn lên núi, mùa thu khắp nơi đều là màu vàng đậm, cành cây ăn trái trên núi bị uốn cong, không giấu được những trái cam vàng tròn trịa như những chiếc đèn lồng nhỏ phản chiếu ánh mặt trời khắp núi đồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


