“A~ bà chủ~” An An nghe hiểu được giá trị của từ này, cô bé nhanh chóng ngẩng mặt lên, cọ cọ làm nũng Diệp Tuyền. Gần đây cô bé thường chơi với mèo, cơ thể bé nhỏ uốn éo giống hệt mèo.
Diệp Tuyền giữ gáy An An, kéo khuôn mặt mềm mại, tàn nhẫn thông báo cho cô bé hình phạt khi đi lung tung cùng người khác: “Tháng này em không có đồ chơi.”
An An mờ mịt ngẩng đầu: “Ô...?”
Trước khi An An mở miệng bắt đầu khóc, Diệp Tuyền túm đúng miệng của cô bé, biến cô bé thành một con vịt con.
Những học sinh còn sống của học viện Tân Đô đã được điều trị, rõ ràng họ cực kì uể oải, nhưng khuôn mặt trống rỗng cứng đờ rốt cuộc cũng dần thay đổi. Họ bị cảnh sát đuổi theo rồi bị kéo ngồi xuống, khi ý thức được rằng bản thân thật sự được cứu, họ vội vàng cởi đồng phục học viện Tân Đô.
Hiện tại các học sinh mặc quần áo vô cùng đơn giản, họ đuổi theo Ngô Tiêu Nguyệt: “Số 404... Không, chị Ngô Tiêu Nguyệt, tạm biệt!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

