“Cô cũng là đạo sĩ sao? Số 372 sẽ giết cô, giết cô, người lớn không nghe lời sẽ bị nhốt lại!” Lệ quỷ phẫn hận gào lên, nhưng không hề trả lời câu nào.
“Chậc.” Diệp Tuyền đập cho cậu ta một phát vào đầu cho cậu ta bình tĩnh lại. Diệp Quyền không dựa vào những tên nhóc điên khùng này để có được đáp án nữa, cô ngẩng đầu lên nhìn quanh khuôn viên trường, trên quảng trường trung tâm đang bày một trận pháp.
Phần lớn quỷ hồn và học sinh đều bị ép ra bên ngoài, hầu hết các phù chú ở tầng ngoài trận pháp đều bị đốt thành tro, hiển nhiên đã bị các lệ quỷ quỷ tấn công rất nhiều lần.
Diệp Tuyền nhặt nửa lá bùa còn lại lên, nhìn rồi nhướng mày. Khi mới bước vào nhìn thấy đội hình này, có lẽ hầu hết mọi người sẽ đều nghĩ rằng là do người của Cục giám sát bày bố để tự bảo vệ mình. Nhưng nếu nhìn kỹ vào kết cấu, sẽ thấy...
Đây là loại bùa màu vàng độc nhất của Thái An Môn, kẻ cặn bã của thế giới huyền học đã từng gây ra nhiều thảm án quỷ hồn đang lẩn trốn.
“Lại là các người sao.” Diệp Tuyền hừ một tiếng: “Vậy thì càng tiện.” Những hồn ma bị câu hồn bắt đi chắc chắn sẽ không bị ngăn cách ở bên ngoài, vậy thì... chính là ở bên trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
