Diệp Tuyền mở cửa, ngoài cửa, hai mắt của Kiều Vượng lập tức sáng lên: “Bà chủ Diệp, tôi còn nhớ hôm qua hoặc hôm kia thấy cô có nuôi một con mèo mướp phải không? Cô em gái này cũng đang tìm một con mèo mướp, tôi tình cờ gặp được cô ấy. Sao không để cô ấy xem xem có phải bé mèo đã đi lạc của cô ấy hay không?”
Trời đổ mưa một cách bất ngờ, trên đường phố có đầy người hối hả chạy về nhà.
Cô gái kia còn ướt hơn cả Kiều Vượng, sắc mặt tái nhợt, hơi cúi đầu, hai tay khoanh lại run rẩy như bị đông cứng.
Chiếc quần dài của cô ấy ướt sũng, dính chặt vào người cô ấy, trông cô gái đó cứ như vừa được vớt lên khỏi mặt nước vậy, mái tóc liên tục nhỏ nước, vừa cử động một chút, cô có thể nghe thấy tiếng ẩm ướt như vừa dẫm phải nước phát ra từ chỗ cô ấy.
Cô gái kia ngẩng đầu lên, thấp giọng hỏi: “Xin chào... chị đã nhìn thấy Nguyệt Lượng phải không? Là một chú mèo mướp nhỏ mắt xanh thích ngồi xổm. Bốn cái chân của nó đều có màu hồng, móng tay sắc nhọn màu đen. Nếu được chị có thể cho em xem chú mèo kia một chút không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
