Ngô Phương lập tức từ chối: “Anh trai... Anh trai con gần đây phải đi công tác, không về được. Công trình bên kia đã phong tỏa, không cho phép ai hỏi tới, tốt nhất không nên gọi điện thì hơn.”
“Vâng ạ.” Có thể thấy Ngô Tiêu Nguyệt có chút thất vọng, Dương Quyên tức giận đến có chú ngứa răng.
Nhưng cơn giận của bà ta vẫn còn chưa nguôi.
Ngô Tiêu Nguyệt đã mang bát súp đã vơi dần đi vào trong bếp, thêm một bát mới, chu đáo đưa cho vợ chồng Ngô Phương một phần ba số súp, cô ấy cũng đặt đĩa rau củ tới trước mặt bọn họ.
Nữ quỷ cũng phàn nàn: “Bố mẹ thân mật với nhau đến mức luôn ngồi cạnh nhau. Còn không nói với con đồ ăn trên bàn đã hết, con thấy hai người cũng chưa ăn được nhiều. Ăn nhiều một chút đi, đừng lãng phí.”
Ăn, ăn, ăn, cô ấy đang nuôi lợn à? Dương Quyên vô cùng bất mãn, nhưng bà ta lại không dám nói gì, chỉ có thể mỉm cười rồi lại cầm đũa lên.
Họ không còn nhớ mình đã ăn gì trong bữa ăn, cuối cùng khi dừng lại, mỗi khi cử động, họ cảm thấy vô cùng khó chịu trong bụng, đồ ăn nhồi nhét trong cổ họng khiến họ như muốn nôn ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

