Diệp Tuyền không nói nên lời, gửi tin nhắn cho Lương Vũ, nhắc anh ấy sau này đừng tùy tiện nói những chuyện liên quan đến cô với bất kỳ ai. Cô mở cửa hàng bán đồ ăn khuya chủ yếu là để hỗ trợ cho việc mình nghỉ hưu, người đến đây không muốn ăn mà suốt ngày đến tìm cô làm những chuyện kia, phá hỏng cảm giác thèm ăn của cô, có buồn cười quá rồi không?
Diệp Tuyền gửi xong tin nhắn, thản nhiên hỏi: “Con gái ông tên gì? Cô ấy bị sao vậy?”
“Tiêu Nguyệt, Ngô Tiêu Nguyệt.”
Diệp Tuyền không mời bọn họ ngồi xuống, cũng không trực tiếp từ chối rồi đuổi bọn họ ra ngoài, vợ chồng Ngô Phương có chút xấu hổ đứng ở cửa, nhưng vì muốn giải quyết vấn đề, bọn họ cũng không để ý.
Ngô Phương nói: “Anh trai con bá tên là Ngô Triều Dương, mặt trời và mặt trăng. Hai cái tên này rất hay. Chúng tôi hy vọng con cái của mình có thể tiến bộ và có tương lai tốt đẹp nhất, nhưng Tiêu Nguyệt luôn không làm tốt bằng anh trai mình, điều đó luôn là vấn đề tôi canh cánh trong lòng suốt bao năm qua...”
“Nói cho tôi biết điểm mấu chốt đi.” Diệp Tuyền không kiên nhẫn ngắt lời.
“À đúng rồi.” Ngô Phương thu hồi suy nghĩ khác thường của mình, nói về những chuyện kỳ lạ xảy ra dạo này: “Cuối tháng 7 năm nay, Tiêu Nguyệt gặp tai nạn ở trường, chúng tôi rất đau buồn, nhưng không thể trách nhà trường không chú ý để xảy ra tai nạn được nän chúng tôi đành
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)