Diệp Tuyền dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu nó: “Em cũng muốn ra ngoài chơi à?”
“Meo ~” Mèo con gọi Diệp Tuyền.
Diệp Tuyền bế nó lên, cùng nhau đi xuống lầu, đặt mèo ly hoa ở cửa, cho nó xếp hàng cùng với đám lông xù kia xong rồi mới buông tay ra. Những con còn lại ở trong phòng cũng chạy theo, có đứa chạy quá nhanh không kịp dừng xe, tông vào cầu thang, lăn xuống, bàng hoàng ngồi bệt xuống đất.
Đại Kim chạy tới, ngậm con mèo con bị đánh gục ném lên lưng. Diệp Tuyền đã cho nó nghỉ một ngày để hôm nay dẫn mấy con thú nhỏ đi chơi. Con mèo nhỏ ngồi xổm ở cửa tầng một, không chơi đùa với đồng bạn, quay đầu lại dùng đôi mắt tròn xoe nhìn Diệp Tuyền.
Cửa vừa mở, nhóm tàn hồn đã ào ào tràn ra, mèo ly hoa còn chưa thoát khỏi cơ thể nên không đuổi theo theo bọn chúng, chậm rãi đi cuối cùng. Nó bước đi rất chậm, nếu chỉ nhìn vào hồn phách thì trông nó như thể đang cố
Diệp Tuyền có chút kinh ngạc, không ngừng nhướng mày, muốn xem con mèo ly hoa này muốn làm gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


