Lúc trước thứ mà Kiếm Linh “ăn” chính là kim loại đồng thiếc, trong vô hạn tận thế cô gần như không có cách nào ăn một bữa cơm thật ngon, đừng nói đến việc để Kiếm Linh nhìn xem nghiêm túc ăn cơm là như thế nào.
Không rõ là sau khi Kiếm Linh hóa thành người có cảm giác thế nào, Diệp Tuyền xào một phần gà xé phay, khi mới múc ra khỏi nồi chỉ hơi cay, càng ăn lâu càng cay, cho thêm quả ớt vào thì càng cay.
“Ăn rất ngon.” Lục Thiếu Chương không muốn nhìn màn hình, anh ta
Cây kiếm đầu tiên trong tay Tổ Thiên Sư, truyền thừa hơn sáu mươi sư thúc tổ thay mặt ngàn năm Kiếm Linh thay đổi. Khi nó vừa mới xuất hiện, giống như tiên nhân giáng thế, các đạo sĩ vừa tôn kính vừa sợ hãi.
Ai mà ngờ được, tiên nhân lạnh lùng cũng sẽ không ăn được cay, bị cay đến nỗi chóp mũi hồng hồng, tủi thân đây? Hoặc là có ai lại cảm thấy anh ta không biết giảm độ cay đi như thế nào đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
