Xuyên Thiêu cười giải thích: “Có thể là có người nào đó nhìn lầm rồi? Nơi này của chúng tôi chỉ cứu trợ chó mèo bị làm mất, vứt bỏ. Sau khi mang mèo hoang đến triển sát xong thì làm phóng sinh, nhưng thường xuyên có người không hiểu rõ ràng, cho rằng chúng tôi thu nhận mọi loại động vật nhỏ. Hay là cô tìm người khác hỏi một chút xem? Chúng tôi đang phát sóng trực tiếp, không cẩn thận để cô lọt vào ống kính sẽ không tốt, muốn quyên góp hoặc là nhận nuôi thì ngày mai có thể tới vào ban ngày.”
“Gâu Gâu!” Đại Kim nhìn chằm chằm Xuyên Thiêu kêu to, nhe răng ra, làm thành tư thế uy hiếp chuẩn bị tấn công.
Con ngươi Xuyên Thiêu co rụt lại, hơi hơi nhấc chân, định đóng cửa lại, nhưng ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm Đại Kim có chút quái dị.
Màn hình đang phát sóng trực tiếp màn ảnh quay qua từng con chó mèo, cũng thu âm luôn cả tiếng mở cửa vào.
[Oa người đến cửa là một chị gái có giọng nói thật là dễ nghe! Camera di chuyển đi, để tôi xem một chút có phải là mỹ nữ hay không!]
[Móa! Làm tôi sợ muốn chết, nhà kho lúc đầu là một đám thú nhỏ yên tĩnh đáng thương, đột nhiên có chó sủa, thật là hung dữ.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
