Anh ta lại bưng chiếc bát lên: “Ôi chao, vậy tôi phải ăn nốt cho xong phần cơm cuối cùng của cuộc đời này!”
Diệp Tuyền nhìn Bách Vi bưng bát canh, đang dựa vào người Du Tố Tố hóng hớt: “Có lời gì không, tôi có thể giúp cô gửi cho các đạo sĩ ở Bạch Vân Quán.”
“Không thể ở lại sao?” Khi Bách Vi chạy tới tìm người cầu cứu, đã có sự chuẩn bị rồi. Cô ta suy nghĩ: “Muốn nói lời... Cảm ơn đại sư. Chưa ở được mười năm, thêm ba năm nữa cũng không tồi.”
Từ khi bắt đầu cô ta muốn giúp đỡ Mai Lan, những quỷ hồn ở lại nhân gian rất ít khi thay đổi chấp niệm, đã lặng lẽ thay đổi. Bách Vi không còn cố chấp với căn nhà của mình nữa, thật lòng thật dạ vui mừng cho việc Mai Lan quay về thành công, cũng không hối tiếc những nỗ lực của mình.
Trần Kim Bảo lấy ra một chiếc bánh bao ngọt cuối cùng, đưa cho cô ta: “Sau khi xuống Địa Phủ, có khi chúng ta sẽ còn có thể tụ tập cùng nhau nấu một bữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)