“Tôi sẽ đưa ông ấy về. Người và quỷ khác biệt, tuy ông ấy đã kiềm chế nhưng sống chung với gia đình dì nửa năm vẫn gây ra ảnh hưởng nhất định. Mấy ngày tới, dì hãy phơi đồ đạc ra ngoài nắng, đến chỗ đông người để giải vận xui.”
Diệp Tuyền liếc mắt nhìn lão quỷ chưa quen với việc mất đi sự cúng bái đột ngột, lão quỷ lập tức đồng ý: “Đúng đúng, ta đi cùng đại sư.”
Diệp Tuyền lãnh đạm gật đầu, mở phong bì đỏ ra.
Lòng Lý Hồng Vân như thắt lại, bà ấy vừa lo có phải để ít quá không thì nghe thấy Diệp Tuyền nói: “Nhiều quá.”
Diệp Tuyền lấy ra hai tờ tiền màu đỏ, sau đó nhẹ nhàng trả lại phong bì đỏ còn căng phồng vào tay Lý Hồng Vân.
Trên môi cô gái nở một nụ cười dịu dàng: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, phần còn lại để làm chút việc thiện.”
“Được, được.” Lý Hồng Vân đồng ý: “Chúng tôi cũng sẽ đốt giấy cho lão tiên sinh.”
Bà ấy nghĩ tình cờ là trường của con gái đang có dự án từ thiện, nếu không có vấn đề gì thì bà ấy có thể quyên góp thêm, coi như tích đức cho gia đình.
Kiều Quân hơi do dự, sau đó hỏi câu hỏi đã mong chờ từ lâu: “Đại sư, bố tôi vẫn còn ở trong mộ ở quê phải không? Tôi có thể gặp lại ông ấy không?”
Lão quỷ lắc đầu: “Đã mấy năm rồi lão phu không gặp ông ấy. Còn lễ vật... Ừm, ta có thể cảm giác được một phần lễ vật đã xuống đó rồi.”
Dù đã cố gắng hết sức để không ăn chùa nhưng cuối cùng lại bị nhận nhầm, còn lấy đồ từ nhà người khác, lão quỷ xấu hổ không dám nói ra.
“Người và quỷ bị âm dương cách biệt, không cần phải ép buộc. Quỷ ở lại thế giới loài người, đối với họ hay ông đều không phải điều tốt.” Diệp Tuyền hơi cụp mắt xuống, nhỏ giọng nhắc nhở.
Thế giới đang bước vào thời đại mạt pháp, các thế lực siêu nhiên đang dần suy yếu, mặc dù âm giới không biến mất, nhưng sự tách biệt với dương gian sẽ trở nên rõ ràng hơn. Sau khi xuống địa ngục, rất ít người có thể quay lại.
Chưa kể đến ảnh hưởng của âm khí đối với người sống, hồn ma của hầu hết mọi người sẽ tồn tại trong bảy ngày đầu tiên sau khi chết.
Đối với những người bất đắc dĩ ở lại, không đi đầu thai, sức mạnh của linh hồn còn sót lại ở thế giới con người sẽ dần hao mòn và ngày càng yếu đi, về cơ bản thì kết cục duy nhất là hồn phi phách tán.
Là một hồn ma còn ở lại, lão quỷ rất hiểu điều này.
“Ta vẫn nhớ hũ tro cốt nhà cô cậu ở đâu, có thể chỉ đường cho cậu đi tìm.
Gia đình các cậu chần chừ không di dời mộ là vì muốn chọn chỗ tốt nhất. Ta nói này, dù là mộ lớn hay được trang hoàng cầu kỳ, chúng ta đều sẽ đi đầu thai, không thể ở lại, tất cả chỉ để người sống nhìn thấy, để tự cảm thấy thoải mái trong lòng mình mà thôi. Chỉ cần không phải là nơi bẩn thỉu là được, như ở Hương Giang, mọi người đều sống trong mấy ô vuông bé tí, không phải cũng rất tốt sao?
Ta chỉ nghe nói đến chuyện nếu con cháu thành đạt, sẽ có khói bay ra từ mộ phần tổ tiên, ta thực sự không nghĩ việc chôn cất họ ở đâu sẽ giúp ích được bao nhiêu. Phong thủy mộ mấy vị hoàng đế, tướng quân, đại thần có tốt không? Giờ cũng đâu còn nữa? Vì vậy, nếu con người không làm việc chăm chỉ thì chôn cất tổ tiên ở đâu cũng vô ích.”
Lão quỷ, người đáng ra là minh chứng rõ ràng nhất cho việc mê tín dị đoan, mỉm cười thở dài, khiến vợ chồng Lý Hồng Vân chết lặng.
Nhưng nghĩ kĩ lại, đúng là rất chí lý.
Lão quỷ đã từng sống trong mộ phần xa hoa, từng bị chôn trong đống cỏ khô ven đường, ông cũng đã ngộ ra: “Không mong quá tốt, chỉ cần không xấu. Cuối cùng thì người sống vẫn quan trọng nhất, chỉ cần nhớ đốt mấy tờ tiền giấy và cúng bái là đủ rồi, dùng tiền để mua những thứ khác đi, rốt cuộc còn có thể ăn thêm vài miếng thịt nữa phải không? Nếu các cậu sống tốt, đồng thời vẫn tưởng nhớ người đã khuất, còn gì đáng quý hơn cơ chứ?”
Kiều Quân ngơ ngác nhìn lão quỷ.
Dù không phải cùng một người nhưng dường như ông ấy nhìn thấy bóng dáng bố mình ở lão quỷ.
Cũng với gương mặt tươi cười như vậy, trước đây ông dành dụm tiền cho họ, sau này lại dành dụm tiền cho con họ, luôn nói đừng lãng phí tiền, mong con cháu có cuộc sống tốt hơn.
Các anh em luôn cho rằng ông ấy nói nhiều, nghĩ rằng họ sẽ nghe mấy lời này cả đời. Khi hối hận, dù có muốn cũng không thể nghe được.
“Ông nói đúng.” Kiều Quân quay người lau khóe mắt, hỏi đường, không còn mong đợi đại sư sẽ nói cho mình biết tin tức gì về âm giới.
Diệp Tuyền vẫy tay với lão quỷ, phần lớn kim quang trói buộc ông ấy đều biến mất, lão quỷ ý thức được, ông ấy biến thành một quả bóng, quay trở lại hũ tro cốt. Trở về “nhà” của mình, ông ấy thở phào nhẹ nhõm.
Hũ tro cốt khá lớn, chỉ cần mang ra ngoài sẽ bị người khác nhận ra ngay. Sợ sẽ dọa người khác, Lý Hồng Vân nhìn quanh một vòng, đang lo lắng tìm cái gì đó để đựng, Diệp Tuyền đi qua Lý Hồng Vân, chỉ vào chiếc túi ở cửa: “Cái này nhé.”
Diệp Tuyền dùng một tay nhấc lên, chiếc bình sứ hai, ba cân dễ dàng được nâng lên, nhét vào túi nhựa. Nếu chiếc túi không bị chùng xuống, trông nó chẳng khác gì đang chứa một tờ giấy.
Lý Hồng Vân đi tới cửa, nhìn túi nhựa có in khẩu hiệu giảm giá màu đỏ, trong lòng không khỏi có chút phức tạp.
Dù là quỷ hay đại sư... họ đều rất kì lạ.
“Không cần tiễn.” Diệp Tuyền xoay người, Lý Hồng Vân mơ hồ nghe được một tiếng ngáp dài lười biếng.
Sau khi gia đình đóng cửa lại, Kiều Quân nắm tay vợ, nhỏ giọng nói: “Em trai đã đưa mẹ về ở cùng, tháng này chúng ta còn xui xẻo nên chuyện về quê tạm hoãn lại đi. Anh muốn sau này sẽ ghé thăm nhiều hơn, cố gắng hết sức để tận hiếu. Bố mẹ cũng không ở xa nän đưa con gái về thăm ông bà ngoại thường xuyên hơn. Nhưng nếu về như vậy thì không thể kinh doanh cửa tiệm được. ..”
“Cũng không đáng bao nhiêu tiền.” Lý Hồng Vân trừng mắt nhìn đối phương, nghe thấy con gái khẽ reo lên, bà ấy lập tức quay đầu lại: “Vừa rồi có khách, con cho rằng chuyện ăn trộm đồ ăn đã xong rồi sao?!”
Nhà họ Lý vẫn đang ồn ào, Diệp Tuyền mang theo hũ tro cốt chậm rãi đi đến cửa hàng.
Vừa vào cửa, Du Tố Tố liền từ trong bếp thò đầu ra: “Bà chủ, cô đã về rồi! Hả? Đây là...”
Du Tố Tố tò mò nhìn lão quỷ: “Mới, quỷ mới sao? Là nhân viên đến xin việc à...?”
“Có lẽ vậy. Ông định ở lại hay đầu thai?” Diệp Tuyền búng nhẹ hũ sứ, gọi lão quỷ ra.
Cô dựa vào ghế, chống khuỷu tay lên bàn, ngẩng một bên mặt lên, như thể trong tích tắc có vài chiếc xương bị rút đi, cô biến thành con cá muối lười biếng nằm phơi mình trong ánh hoàng hôn, giọng điệu có chút tùy ý.
Lão quỷ cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy một con quỷ khác trong cửa hàng.
Nghe hiểu lời nói của hai người, lại thấy rõ ràng tiền sảnh được trang trí như một nhà hàng, ông ấy đột nhiên cảm thấy tự tin, hướng về phía Diệp Tuyền, tự giới thiệu.
“Tôi họ Trần, Trần Kim Bảo, vốn là một đầu bếp, cũng có ít của cải. Đại sư đã đưa tôi đi, có ân với tôi. Tuy bây giờ tôi không cầm được dao nhưng tôi sẽ để mắt tới bếp, giúp điều chỉnh hương vị, tay nghề của tôi không tệ, chỉ xin đại sư có thể để tôi ở đây vài ngày, về đến nhà sẽ hậu tạ.”
Nghe có vẻ khiêm tốn, nhưng có thể nghe thấy sự tự tin của ông đối với thực lực của chính mình.
Chưa kể đã chết mấy năm, đã lâu không vào bếp nên ông ấy đang rất ngứa ngáy.
“Được.” Diệp Tuyền thấy khá hứng thú nên liền đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



