Thành phố Thanh Giang, phố Hỉ Nhạc.
Tết Thanh Minh vừa qua, cái lạnh mùa xuân vẫn chưa tan, đường phố vắng tanh.
Nhân viên văn phòng vội vã đuổi kịp chuyến xe, học sinh xách cặp chạy vội, xe cộ ùn ùn kéo về khu trung tâm sầm uất, trong góc của khu phố cổ có vài cửa hàng mọc thưa thớt, chỉ còn vài cụ già đi dạo tập thể dục buổi sáng đang nói chuyện phiếm.
Những ngôi nhà cũ được xây dựng quanh khu dân cư bị bao phủ bởi khói dầu và tro bụi, tỏa ra bầu không khí ngột ngạt. Chỉ có tòa nhà hai tầng ở góc phố là mới hơn những tòa nhà khác, rõ ràng là vừa được trang hoàng cách đây không lâu.
Điều kỳ lạ là nó không có biển hiệu, ngay cả miếng dán bảo vệ cửa còn chưa được bóc ra, có vẻ như vừa trang hoàng xong đã bỏ không.
Xe vừa dừng lại, Diệp Tuyền đang ngủ ở ghế sau lười biếng nhướng mi, hỏi với vẻ chắc chắn: “Đây là tòa nhà ở cuối đường sao?”
“Đúng vậy đúng vậy!”
Người môi giới nghĩ tới số tiền mà người bán đưa thêm, khẽ miết tràng hạt ở trong tay, giọng nói dần lớn hơn: “...Cô nhìn đi, bên cạnh chính là tiểu khu, qua một con phố là có trường học, dựa núi gần sông, trên núi còn có khu nghỉ dưỡng. Chỉ cần đi qua ngã tư là có thể nhìn thấy biển hiệu, vị trí tương đối tốt. Tay nghề của cô tốt như vậy, chắc chắn sẽ phất lên nhanh thôi!”
Giọng nói mang ý đồ đẩy mạnh tiêu thụ truyền đến, có mấy cụ già ngày thường vẫn luôn ầm ĩ nói chuyện phiếm giờ liền im bặt, không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn lại.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy đối phương là một cô gái cao ráo xinh đẹp, giống như một cây bạch dương nhỏ đang đứng trong gió.
Tuổi tác có vẻ không lớn, cũng không yếu ớt như phần lớn những người trẻ ngày nay lúc nào cũng còng lưng rụt cổ, dù mặc trên người bộ đồ thể thao rộng thùng thình nhưng không có vẻ quê mùa mà ngược lại còn toát lên vẻ năng động khỏe khoắn.
Cuộc trò chuyện im lặng một lúc, đôi mắt của Lý Hồng Vân sáng lên: “Cô gái này đẹp thật đấy. Haiz, ước gì con gái của tôi cũng có thể cao như vậy.” Nói xong, bà ấy nhìn sang người môi giới bất động sản ở bên cạnh, sắc mặt thoáng cái liền thay đổi.
“Chủ nhà trước đó còn không dám tới đây...Đồ lòng dạ đen tối, đây mà còn không phải là lừa đảo sao?”
Câu cuối cùng còn được đối phương cố ý nhấn mạnh, như thể cố ý nói cho Diệp Tuyền nghe.
Bà Ngưu ở bên cạnh nhìn Diệp Tuyền nói: “Haiz, người khác đều không mở tiệm được, cháu còn không lớn bằng cháu dâu của bà thì có thể có tay nghề gì. Còn muốn mở quán ăn á? Có khi ngay cả chọn đồ ăn mà cháu còn không biết ấy!”
“Đều là hàng xóm với nhau cả, sau này mọi người sẽ biết đối phương có tay nghề hay không thôi.” Người môi giới thấy tình hình không ổn liền vội đứng ra hòa giải, nhanh chóng tiến lên mở khóa, hi vọng có thể giao lại cửa tiệm này càng sớm càng tốt.
“Cám ơn vì đã nhắc nhở.” Diệp Tuyền đi về phía Lý Hồng Vân, nhẹ nhàng nói cảm ơn.
Cô liếc nhìn đồ ăn ở trong tay đối phương: “Dì mua măng gà này ở đâu vậy, nhìn rất ngon, ngải cứu này cũng tươi non thật đấy.”
Sau trận mưa tiết Thanh Minh, đúng lúc măng đến mùa thu hoạch.
Măng gà này vốn được mệnh danh là vua của các loại rau mùa xuân, khi hái đã bị loại bỏ gần hết các chồi màu nâu vàng, để lộ những ngọn măng non mềm, còn vương mùi bùn đất, khiến cho người ta chỉ nhìn thoáng qua đã tưởng tượng được vị tươi giòn ngon ngọt của nó.
Lá ngải cứu bị đè ở bên dưới chỉ lộ ra một nửa, mùi thơm đặc trưng của nó không ngừng tỏa ra, những lá non vừa mới mọc này sẽ có mùi thơm hơn những lá còn lại, cho dù nấu canh, làm bánh hay nấu cơm đều rất thơm.
Chỉ dựa vào câu nói này, Lý Hồng Vân đã tin là cô gái trước mặt thật sự muốn mở quán ăn.
Măng gà cùng ngải cứu này không thường thấy trên mâm cơm của các hộ gia đình, hiển nhiên là giới trẻ sẽ không lựa chọn nó làm nguyên liệu nấu ăn.
Diệp Tuyền tựa hồ vô tình chạm vào cánh tay của Lý Hồng Vân, đầu ngón tay lóe lên một tia sáng nhàn nhạt, trong nháy mắt tầng âm khí kia như tuyết nhìn thấy mặt trời, nhanh chóng tan chảy Mệt mỏi mấy ngày nay đột nhiên biến mất, cả người Lý Hồng Vân cũng cảm thấy ấm áp hơn một chút.
Bà ấy như được mở ra máy hát: “Ái chà, nếu biết chọn đồ ăn như vậy chắc tay nghề không kém được đâu. Cháu mới đến nên không biết, trong chợ có rất nhiều hàng hóa, nhưng muốn chọn đồ tươi ngon nhất thì phải đi vào buổi sáng sớm!”
“Cô Diệp!” Người môi giới sợ hàng xóm xung quanh đây nói nhiều thêm vài câu sẽ lỡ miệng khiến khách hàng đổi ý, vội vàng cắt ngang.
Tốc độ mở khóa của anh ta dần nhanh hơn, nhiệt tình tiếp đón Diệp Tuyền: “Cô nhìn xem, phong cảnh bên này đẹp biết mấy. Hơn nữa cô cũng chuẩn bị mở tiệm cơm mà, an toàn sức khỏe là quan trọng nhất, đồ trang hoàng đều dùng nguyên liệu tốt cả đấy, sau nửa năm đã bay bớt mùi hôi, có thể mở cửa ngay. Đạo sĩ của Bạch Vân Quan cũng đã đến đây tiến hành làm phép rồi, bảo đảm cô sẽ phất lên nhanh chóng, mua căn này chắc chắn sẽ không lỗ tiền!”
Vốn dĩ Hồng Vân không thể nhịn được khi thấy cô gái trẻ này không biết gì rồi cứ thế bị lừa, chỉ là bọn họ không quen biết gì nhau nên cũng chỉ nhắc khéo một câu, ai ngờ người môi giới này càng nói càng thái quá lên.
“Sao cậu không nói cho cô ấy biết vì sao phải tiến hành làm phép hả? Từ sau vụ tai nạn xe cộ kia, mấy năm nay làm gì có ai mở quán ở đây? Ai biết dọn vào ở rồi có gặp chuyện gì hay không?’ Lý Hồng Vân nói xong lại trừng mắt nhìn anh ta: “Không lỗ á? Này còn không phải lừa đảo hay sao?”
“Cái này...” Người môi giới mở miệng muốn phản bác nhưng lại không biết nên nói sao cho phải.
Diệp Tuyền liếc nhìn anh ta một cái.
Khoảnh khắc anh ta bị đôi mắt trắng đen trong suốt đó nhìn chằm chằm, cảm giác giống như tia sáng của vỏ kiếm vừa lóe ra, lông tơ trên người anh ta dựng đứng lên theo bản năng. Dù rất muốn giải thích nhưng anh ta không thể thốt ra thêm được một lời nào.
Khi thấy Diệp Tuyền nhìn đi chỗ khác, người môi giới không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Lạ thật đấy, một cô gái nhỏ như vậy mà lấy đâu ra khí thế mạnh mẽ vậy nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)