Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rồi hắn với tay kéo nhẹ ống tay áo của Tô Hàm Sơ.
“Nàng cũng đừng so đo với Tư Vũ nữa, nếu nàng không thích, sau này cứ coi như muội ấy không tồn tại là được, hôn sự của chúng ta là do thánh chỉ ban, chuyện hoà ly này về sau đừng nói nữa.”
Tô Hàm Sơ nghe vậy im lặng không nói gì, tiếp đó trên đường đi, ngoài những ánh mắt không thiện ý thỉnh thoảng xuất hiện trong đám đông ra, thì cũng không gặp phải vấn đề gì khác.
Đi bộ ba canh giờ, mới ra khỏi hoàng thành, đến đình tiễn biệt cách hoàng thành mười dặm, ở đây người thân bạn bè bị lưu đày có thể đến tiễn đưa, sẽ tặng một ít tiền bạc, đồ ăn mặc các thứ.
Nha sai cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt, dù sao tiền bạc trên đường lưu đày phần lớn đều sẽ chảy vào túi của họ.
“Nghỉ ngơi ở đây nửa canh giờ, tiếp tục lên đường.”
Tô Hàm Sơ từ xa đã nhìn thấy phụ mẫu mình ở dưới gốc cây phía xa, còn có Nhị phòng và Tam phòng Tô gia, mình đã chiếm lấy thân xác của nguyên chủ, đương nhiên là phải hiếu thuận thay cho nàng ấ, hy vọng có thể hòa thuận với phụ mẫu Tô gia hơn một chút.
“Quân Mặc Diệp, ta đi sang phía phụ mẫu ta một chút.”
Nói xong không cần biết Quân Mặc Diệp có đồng ý hay không, bèn nhanh chóng chạy về phía Tô gia.
Phía Tô gia đang cãi nhau.
Chỉ thấy Nhị phòng Tô gia, nhị thẩm Tô Dương thị đang tức giận phàn nàn.
“Kiếp trước không biết đã làm điều ác gì, mà lại gả vào nhà các người, không được hưởng phúc cũng thôi đi, lại còn bị liên lụy phải đi lưu đày, tại sao việc sai trái của đại ca mà chúng ta lại phải chịu tội?”
Tô Lập Xuyên đen mặt, nhưng ông ấy lại không tiện so đo với một nữ nhân, cộng thêm việc bị đánh đòn, trên người bôi thuốc, đang dựa nửa người vào gốc cây.
Ngược lại, mẫu thân của Tô Hàm Sơ là Vệ Phù Dung lạnh lùng lên tiếng: "Nhị đệ muội, chúng ta là người một nhà, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng gánh, bây giờ muội nói những lời này, quả thực hơi làm tổn thương người khác.”
Tô Dương thị nghe vậy thì lộ ra vẻ mặt khinh thường, trên mặt không còn chút tôn trọng đối với Tô đại phu nhân như trước đây.
“Ôi chao, đại tẩu, lời này ta không đồng ý, cái gì gọi là cùng hưởng cùng chịu, khi Tô gia này trong thời kỳ huy hoàng, được hưởng vinh hoa phú quý đều là đại ca, còn Nhị phòng bọn ta có được gì đâu chứ, có phúc thì không nghĩ tới, lại còn chịu không ít khổ sở!”
Tô Hàm Sơ nghe những lời này thì cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, dựa theo ký ức của nguyên chủ, nhị phu nhân Tô gia này thường ngày vơ vét không ít đồ đạc ở nhà mẫu thân mình, còn miệng cứ gọi đại tẩu nghe rất kính trọng, Tô gia vừa gặp chút khó khăn thì bắt đầu nhảy dựng lên ngay.
“Lời của nhị thẩm không sợ làm hại lưỡi mình sao, tự mình tự hỏi lương tâm xem, có thực sự không được hưởng chút lợi ích nào không? Quần áo trên người bà không phải là vải tốt lấy từ mẫu thân ta sao?
Quần áo của Tô Thiên Dung, Tô Viễn Trình cũng là mẫu thân sai người may, chức quan của nhị thúc trước đây cũng là nhờ danh tiếng của phụ thân ta đúng không? Bây giờ trong nhà xảy ra chuyện thì trở mặt không nhận người? Mà còn có thể nói ra một cách không biết xấu hổ như vậy, da mặt của nhị thẩm có lẽ còn dày hơn cả tường thành hoàng cung!”
Tô Dương thị không ngờ Tô Hàm Sơ vừa đến đã nói chuyện sắc bén như vậy, trong chốc lát vừa tức vừa giận.
“Trưởng bối đang nói chuyện, một hài tử như ngươi cướp lời làm gì? Quả nhiên là ở biên cảnh lâu năm, đúng là thô lỗ…”
Ôi chao, đúng là thúc thì nhịn được, còn thẩm thì không được, tính tình nóng nảy của ta, Tô Hàm Sơ khẽ cười một tiếng.
“Ha! Nghe lời của nhị thẩm có vẻ khinh thường những tướng sĩ đóng giữ biên cương, không có những tướng sĩ biên cương này, nhị thẩm lấy đâu ra được ăn ngon mặc đẹp trong hoàng cung nhiều năm như vậy?”
Tô Dương thị còn định nói gì đó!
Tô Nghiêm thị của Tam phòng Tô gia với tay kéo bà ta lại: “Được rồi nhị tẩu, lát nữa còn phải đi đường, nghỉ ngơi chút đi!”
Vệ Phù Dung bước tới nắm tay Tô Hàm Sơ: "Sơ Sơ, cuối cùng mẫu thân cũng gặp được con rồi, không sao chứ? Hài tử.”
Tô Hàm Sơ cảm nhận được sự quan tâm của mẫu thân, trong lòng có một chút ấm áp.
“Mẫu thân, con không sao, yên tâm, con vẫn khỏe mạnh, người và phụ thân, nhị ca đệ đệ cùng tổ mẫu thế nào rồi?”
“Vậy là tốt rồi.”
Sau đó nàng lấy ra một lọ thuốc trị thương, nhét vào tay Vệ Phù Dung.
“Mẫu thân, đây là thuốc trị thương, người cầm lấy, hiện tại con sợ là không thể chăm sóc mọi người, mọi người phải tự chăm sóc bản thân.”
Vệ Phù Dung cầm lấy hai tờ ngân phiếu và vài lượng bạc vụn, nhét vào ống tay áo Tô Hàm Sơ, nhỏ giọng nói.
“Sơ Sơ, đây là cữu cữu con gửi đến, con cầm lấy, con đã xuất giá, phải đi cùng Quân gia, con phải chăm sóc tốt cho phu quân của con, hiện tại nó bị thương rồi, con phải ân cần một chút, chăm sóc tốt cho cha mẹ chồng, chuyện ở đây con không cần lo lắng, bọn ta lên chiến trường còn không sợ huống hồ gì chuyện lưu đày?”
Tô Hàm Sơ vội vàng lấy ra vài tờ ngân phiếu và hai thỏi bạc trong không gian nhét vào ống tay áo Vệ Phù Dung, tiện tay nhét thêm hai chiếc bánh bao vào, không dám nhét nhiều.
“Mẫu thân, con có không ít bạc, người cứ giữ lấy, thời gian không còn nhiều, con đi đây, tối nay nghỉ ngơi một chút, con sẽ đến tìm mọi người.” Sau đó đứng dậy nhanh chóng rời đi.
Vệ Phù Dung với tay nhưng chỉ chạm vào ống tay áo nàng, đành phải cất đồ đạc đi, định tối nay tìm cách đưa cho nàng.
Tô Hàm Sơ nhìn sang chỗ Quân Mặc Diệp đang ở cùng người Trần gia, hơi không muốn lại gần, nhưng lại cảm thấy không đến thì không được, đành bất đắc dĩ đi tới.
Vừa đến đã nghe thấy giọng nói mỉa mai của Trần Tư Vũ.
“Ôi chao, Tô đại tiểu thư đây là đi ăn no nê ở Tô gia rồi sao? Bỏ mặc phu quân, cha chồng và mẹ chồng, không biết là xấu hổ thế nào nữa.”
Tô Hàm Sơ mới vẻ mặt đắc ý của Trần Tư Vũ, bên cạnh nàng ta còn có một thiếu nữ cao ngang bằng với nàng ta, Trần Tư Đình, lạnh lùng liếc nhìn hai người.
“Đây là chó hoang ở đâu ra vậy, thấy người là muốn cắn à?”
Trần Tư Vũ nghe vậy xông tới định giơ tay đánh Tô Hàm Sơ.
“Con tiện nhân này, dám mắng ta sao?”
Tô Hàm Sơ nắm lấy cổ tay nàng ta, dùng sức hất ra.
“Trần Tư Vũ, ta đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng có đến chọc tức ta, nếu không ta nhất định sẽ không khách khí!”
Trần Tư Vũ ngã xuống đất, tay bị trầy da, Trần Tư Đình bên cạnh vội vàng đỡ nàng ta dậy.
“Đại tỷ, tỷ không sao chứ!”
Rồi nhìn Tô Hàm Sơ.
“Tô tiểu thư, chỉ là cãi nhau giữa nữ tử thôi, ngươi lại ra tay tàn nhẫn như vậy, có hơi độc ác.”
Tô Hàm Sơ lấy khăn tay lau tay, vẻ mặt ghét bỏ.
“Ta trời sinh lương thiện, đối với những kẻ tự tìm đường chết, chủ yếu là thỏa mãn ý nguyện của người khác, vì vậy xin hai vị tiểu thư Trần gia tránh xa ta một chút, miễn cho các ngươi bị thương, cũng miễn cho làm dơ tay ta.”
Hai tỷ muội Trần Tư Vũ nhìn động tác lau tay của nàng, mặt hai người xanh mét, trong mắt đều lóe lên ngọn lửa giận dữ.
“Tô Hàm Sơ, con tiện…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







