Kiều Yên Nhiên đang nằm úp sấp trên giường, định chợp mắt một lát thì trong đầu bỗng vang lên giọng nói của hệ thống.
[Chúc mừng ký chủ nhận được 63 điểm tích lũy. Điểm tích lũy hiện tại là 64, có thể dùng để đổi kỹ năng trong cửa hàng.]
Hửm?!
Kiều Yên Nhiên chợt nhớ ra cửa hàng đã được mở khóa trước đó. Vì số điểm quá ít ỏi nên cô cũng chẳng thèm để tâm.
Bây giờ đột nhiên có thêm 63 điểm, cô không kìm được nên mở cửa hàng ra xem.
"Hệ thống à, tiêu chuẩn đánh giá điểm này là gì vậy? Dựa vào số lượng khách tiếp đón sao?"
[Tiêu chuẩn đánh giá điểm: Thực khách đạt độ hài lòng 60 điểm đối với thức ăn của ký chủ sẽ nhận được 1 điểm. Mỗi thực khách chỉ cung cấp điểm một lần mỗi ngày.]
Ồ hô!
Nói cách khác, chỉ đi bán hoành thánh hôm nay mà cô đã kiếm được 63 điểm tích lũy.
Thế là nhiều rồi.
Vốn tưởng cái huyện nhỏ này chẳng có mấy người, không ngờ lại có đông người được thưởng thức hoành thánh do cô làm đến thế.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Mở cửa hàng tích lũy ra, cô phát hiện trên giao diện chỉ có duy nhất một món có thể đổi.
Lại còn là một dấu chấm hỏi.
"Đây là cái gì?"
[Đây là kỹ năng ngẫu nhiên, mỗi ký chủ chỉ được đổi một lần. Mức cao nhất có thể mở ra kỹ năng cấp cao.]
Hừm…
Đây là gói quà tân thủ phải không? Lại còn pha thêm chút tính chất "trò chơi nhân phẩm" nữa chứ.
Chỉ tốn 50 điểm tích lũy. Kiều Yên Nhiên nhẩm tính một chút rồi quyết định đổi ngay.
[Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng cấp cao: Độ thân hòa với thực phẩm.]
[Giới thiệu kỹ năng: Độ thân hòa với thực phẩm giúp tăng thiện cảm của nguyên liệu đối với ký chủ. Nguyên liệu có tâm trạng tốt thì hương vị tự nhiên sẽ càng tuyệt vời hơn.]
Ừm…
Kỹ năng này có hơi vi diệu rồi đấy. Kiều Yên Nhiên nghĩ đến những thứ bị hệ thống phán định là "nguyên liệu". Trong đó không chỉ có thực vật mà còn có cả đủ loại động vật.
Nghĩ lại thì có những người trời sinh đã nấu ăn ngon hơn người bình thường, lẽ nào bọn họ cũng sở hữu năng lực kiểu này sao?
Kiều Yên Nhiên miên man suy nghĩ rồi bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sang chiều.
Tỉnh ngủ xong, cô cảm thấy bụng hơi đói nên định làm chút gì đó lót dạ.
Buổi tối không muốn ăn đồ quá dầu mỡ nên cô định nấu một bát mì nước trong đơn giản.
Vừa bật livestream lên, chuẩn bị bắt tay vào làm thì cô bỗng nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Tiếng động phát ra ngay sát cửa.
Kiều Yên Nhiên vội vàng ra ngoài xem sao. Chỉ thấy một con chim lớn với đôi chân dài ngoẵng đang nằm bẹp trước cửa, miệng phát ra những tiếng kêu rên rỉ yếu ớt. Vừa nhìn thấy con chim khổng lồ này, Kiều Yên Nhiên lập tức lùi lại mấy bước.
Trông càng kỳ quái thì "bóc lịch" càng lâu.
Sống ở trong nước lâu ngày, ai cũng tự khắc có giác ngộ này.
Tình trạng của con chim trông có vẻ không ổn chút nào. Nhìn từ xa cũng có thể thấy gần chân nó có một vết thương đang rỉ máu.
Đây chắc hẳn là lý do khiến nó ngã gục trên mặt đất.
Vì đang cầm thiết bị quay phim trên tay, khán giả trong phòng livestream đều nhìn rõ tình trạng của con chim này.
[Con chim này trông lạ thật đấy, nhưng nhìn cũng dễ thương phết.]
[Giống hệt tiên hạc trong truyền thuyết luôn! Phía trước màu trắng, chóp cánh màu đen, ngay cả đuôi cũng màu đen nốt.]
[Chân nó dài ghê, cặp đùi mũm mĩm thế kia không biết ăn có ngon không nhỉ?]
[Ngon cái đầu nhà anh ấy! Con này là Hạc trắng phương Đông đấy. Sao nó lại xuất hiện ở chỗ này cơ chứ?]
[Thứ này là động vật thuộc nhóm bảo vệ cấp một quốc gia, được ví như gấu trúc trong thế giới loài chim đấy. Bây giờ nó còn bị thương nữa, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?]
…
Kiều Yên Nhiên không có thời gian đọc bình luận trên livestream. Cô cẩn thận bước tới gần con chim lớn.
Ngay lúc đó, cô bỗng nghe thấy tiếng nói của nó.
"Con người tốt bụng ơi, có thể cứu tôi không? Tôi bị thương rồi!"
"Cứu tôi với, tôi sẽ báo đáp cô!"
"Tôi đã có con rồi. Nếu tôi chết đi, các con tôi sẽ không thể khôn lớn được."
Kiều Yên Nhiên động lòng trắc ẩn, đặc biệt là khi nghe nó nói rằng nó đã có con.
Cô cẩn thận ôm con chim lên. Nhìn thì to xác vậy thôi chứ thực ra nó chẳng nặng là bao.
Cô mang con chim vào trong phòng, dùng cồn I-ốt xử lý vết thương qua loa cho nó.
Đến lúc này, cô mới có thời gian lướt xem bình luận trên màn hình.
Đọc xong những dòng phổ cập kiến thức của cư dân mạng và biết được thân phận của con chim, Kiều Yên Nhiên chẳng hề thấy bất ngờ.
Có điều, việc bản thân có thể nghe hiểu ngôn ngữ của Hạc trắng phương Đông mới là thứ khiến chính cô cũng phải kinh ngạc.
Cô âm thầm hỏi trong bụng: "Hệ thống, thứ này cũng nằm trong thực đơn à?"
"Cái thực đơn này của cậu dễ bóc lịch lắm đấy…"
Món này mà dám ăn thì cứ xác định khởi điểm bóc lịch ba năm.
Mà có khi còn chưa hết đâu. Động vật bảo vệ cấp một quốc gia cơ mà.
Cô đút cho con chim lớn ăn. Nó ăn uống vô cùng say sưa.
Thấy tình trạng của nó đã khá hơn nhiều, Kiều Yên Nhiên nhìn vết thương trên chân nó rồi khẽ thở dài.
Loại vết thương này bản thân cô không có khả năng xử lý. Hết cách, cô đành phải liên hệ với đội ngũ chuyên nghiệp đến giúp.
Bên kia, Lâm Tiễu Tiễu đang cùng một nhóm chuyên gia đau đầu nghiên cứu bầy mèo cá. Kể từ khi đến môi trường xa lạ này, tinh thần của hai con mèo lớn và sáu con mèo con đều ở trạng thái cực kỳ căng thẳng.
Sau khi được kiểm tra xong, mèo mẹ hoàn toàn bỏ ăn bỏ uống.
Chuyện này khiến mọi người rầu rĩ muốn chết.
Phải làm sao bây giờ?
Sao biểu hiện của chúng lại khác một trời một vực so với lúc xem trên livestream vậy?
Lúc ở trên mạng, đám mèo lớn mèo bé này ăn uống vui vẻ lắm cơ mà. Bọn chúng còn chủ động cọ cọ đầu vào người Kiều Yên Nhiên nữa.
Sao đưa đến chỗ bọn họ thì lại hoàn toàn không có tác dụng gì??
Bầy mèo này cũng giống hệt như những con mèo cá từng được cứu trợ trước đây: vô cùng cảnh giác với con người, thậm chí còn có tính công kích rất mạnh.
Đặc biệt là con mèo đực lớn kia, nó luôn túc trực bảo vệ bên cạnh mèo mẹ. Chỉ cần bị tách ra một chút là nó lập tức bộc lộ sự hung hãn tột độ.
Khi bị nhốt trong lồng, nó sẽ liên tục tông đầu vào lồng, dùng móng vuốt để cào. Thậm chí cào đến bật máu cũng quyết không bỏ cuộc.
Đám mèo con lại càng cứng đầu hơn. Sữa dê chúng cũng chẳng thèm uống, cái đà này là muốn tự bỏ đói đến chết mất.
"Đội trưởng Lâm, phải làm sao đây? Bọn chúng hoàn toàn khác với dự đoán ban đầu của chúng ta. Chẳng những không thân cận với con người, mà sự cảnh giác còn cao hơn cả mức bình thường nữa."
"Chị có chắc đoạn video chị gửi trước đó không phải là video cắt ghép không?"
"Thế này cũng quá vô lý rồi!"
Nhân viên chăm sóc của Cục Quản lý Động vật Quý hiếm lộ rõ vẻ bất lực. Tình trạng của mèo mẹ vốn đã khá hơn một chút, nay lại không thể cử động được nữa.
Nếu không cho ăn uống nhanh chóng, tình trạng của nó sẽ ngày càng tồi tệ hơn.
Nhân viên chăm sóc và bác sĩ thú y của Cục Quản lý đều vô cùng sốt ruột.
Rốt cuộc mấy chuyện này là sao chứ?
Đột nhiên Lâm Tiễu Tiễu nhận được cuộc gọi từ Kiều Yên Nhiên.
"Sao cơ? Cô nói cô phát hiện ra một con Hạc trắng phương Đông trước cửa nhà?"
"Lại còn bị thương nữa? Chúng tôi sẽ đến đó ngay!"
…
Cúp điện thoại, Lâm Tiễu Tiễu nhìn người nhân viên chăm sóc đang cuống cuồng bên cạnh, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
"Mang theo bầy mèo này đến chỗ Kiều Yên Nhiên đi. Tiện thể chuẩn bị sẵn thuốc cấp cứu và thức ăn cơ bản."
Cô thực sự muốn chống mắt lên xem, rốt cuộc cô gái Kiều Yên Nhiên này có ma lực gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)