Hệ thống bảo đi bày sạp nhưng không nói rõ thời gian. Nó cũng chẳng ấn định phải bán thứ gì. Kiều Yên Nhiên liền nhớ tới món hoành thánh từng ăn dưới chân núi. Món này vừa gói vừa ăn, pha trộn nhân cũng không quá phiền phức. Dù đi lúc nào cũng không sợ muộn.
Thấy thời gian hôm nay không còn kịp, cô dự định sáng mai sẽ ra ngoài sớm để mua nguyên liệu. Phần thưởng của hệ thống đã được nhận. Đó là một chiếc xe ba gác điện rộng khoảng hơn hai mét vuông, kiểu dáng xe bày sạp rất đặc trưng. Trên xe còn có một bộ nguồn lớn đang ở trạng thái sạc đầy.
Theo sách hướng dẫn, chiếc xe này có thể dùng liên tục hai ba ngày. Nghĩ đến nguyên liệu cần mua cho ngày mai, Kiều Yên Nhiên quyết định chọn hoành thánh nhân thịt và nhân tôm. Cô đặt trước thực phẩm trên mạng. Hôm sau vừa ngủ dậy, cô lập tức xuống núi, mang theo nguyên liệu đi thẳng đến trung tâm khu du lịch Nam Sơn.
Nơi đó ngoài một bác bảo vệ ra thì chẳng còn ai khác. Lúc Kiều Yên Nhiên bước vào, bác ấy vẫn đang ngủ, trông vô cùng nhàn nhã. Cô tìm được nhà bếp, phân loại nguyên liệu xong thì bắt đầu ninh nước dùng gà. Nồi súp gà vừa nấu xong, cô liền chuyển sang nêm nếm nhân bánh.
Với hoành thánh thịt tươi, cô thêm gia vị theo dự tính ban đầu. Còn hoành thánh tôm, cô băm tôm sần sật rồi trộn đều với nhân. Loại hoành thánh tôm này khi ăn sẽ cảm nhận rõ từng hạt tôm giòn sần sật mang lại hương vị vô cùng phong phú. Chuẩn bị xong xuôi thì đồng hồ cũng điểm mười một giờ trưa.
Kiều Yên Nhiên lái chiếc xe ba gác nhỏ rời khỏi trung tâm khu du lịch. Cô lái xe ra ngoài dưới ánh mắt chăm chú của bác bảo vệ. Cô đến gần một công viên thuộc thị trấn dưới chân núi. Xung quanh là mấy khu dân cư, thấp thoáng bóng dáng vài người đang bày sạp hàng.
Giữa trưa nắng gắt, hàng cây xanh um tươi tốt hai bên đường đã vươn mình cản lại ánh mặt trời. Từng cơn gió nhẹ lướt qua mang theo chút mát mẻ dễ chịu. Rải rác dăm ba người đang mua đồ ăn quanh các sạp hàng. Một số khác thì ngồi trên ghế đá gần đó để ăn trưa.
Lượng người đông hơn cô tưởng tượng. Xem ra thị trấn này không hề vắng vẻ như trên mạng đồn đại, vẫn có khá nhiều du khách lân cận đến đây dã ngoại. Tìm được chỗ trống, Kiều Yên Nhiên liền dọn sạp. Nhân lúc chưa có khách, cô tiện tay bật ứng dụng lên, chỉnh lại góc máy để bắt đầu phát sóng.
"Chào mọi người, hôm nay mình bày sạp ở khu du lịch Nam Sơn để bán hoành thánh."
Nói xong, cô bắt đầu gói bánh. Hoành thánh do Kiều Yên Nhiên làm thuộc loại vỏ mỏng. Loại này khi ăn gần như không cảm nhận được vị bột mì của vỏ bánh.
"Hôm nay mình làm hoành thánh vỏ mỏng. Ở một số nơi, người ta gọi món này là canh trong. Cảm giác khi ăn cực kỳ mềm mịn, vừa tươi vừa thơm, lớp vỏ nhẹ bẫng như mây. Cách làm cũng rất đơn giản, mọi người có thể tự thử nghiệm ở nhà."
Cư dân mạng trong phòng livestream nhìn cảnh tượng trên màn hình thì ngẩn người mất một lúc.
[Trời đất ơi, chủ kênh, cô dùng khuôn mặt này để làm gì vậy? Đi bán hàng rong á?]
[Hoành thánh này ngon không? Tôi từng ăn ở nhiều quán rồi, liệu có ngon như cô quảng cáo không đấy?]
[Nói hươu nói vượn. Tôi đi làm thuê bao nhiêu năm nay, chưa từng nghe nói tới loại hoành thánh nào như vậy.]
[Đây lại là chiêu trò livestream mới gì nữa, trông kỳ cục thật.]
…
Kiều Yên Nhiên vừa trò chuyện với cư dân mạng, tay vẫn thoăn thoắt làm việc. Từng viên hoành thánh nhỏ nhắn xinh xắn lần lượt xuất hiện trên khay. Những viên hoành thánh trên khay trông cực kỳ hấp dẫn, trắng hồng xen kẽ, nhìn vô cùng ngon mắt.
Cảm thấy gói đã kha khá, cộng thêm xung quanh vắng vẻ, cô bèn dừng tay. Sực nhớ mình chưa ăn trưa, cô tiện tay thả một phần nhỏ hoành thánh vào nồi, phân nửa là nhân thịt, phân nửa là nhân tôm. Nắp nồi vừa mở ra, mùi thơm ngào ngạt của súp gà lập tức lan tỏa. Đây là nồi nước dùng cô đặc biệt ninh suốt vài giờ đồng hồ.
Cô đã hầm tận ba con gà mái già nên hương vị vô cùng đậm đà, tươi ngọt. Hoành thánh thả vào luộc tầm năm mươi giây là chín. Thêm rong biển, tôm khô và gia vị vào, cô đã hoàn thành một bát hoành thánh súp gà thơm lừng, đậm vị. Mùi hương quyến rũ ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của các tiểu thương xung quanh.
"Cho thêm bao nhiêu hương liệu hóa học rồi mà sao thơm quá vậy, thực sự quá thơm luôn."
Thấy chưa có khách, Kiều Yên Nhiên tự bưng bát hoành thánh tôm lên, thản nhiên ăn ngon lành ngay trước ống kính livestream. Hoành thánh thịt tươi có hương vị mềm mịn. Cắn một miếng, nước thịt tứa ra ngập tràn khoang miệng. Kết hợp với nước dùng gà thêm rong biển và tôm khô, hương vị quả thực thơm ngon khó cưỡng.
Cô ăn tiếp một viên hoành thánh tôm. Hương vị tôm bùng nổ trong miệng, mang lại cảm giác giòn dai hơn hẳn so với nhân thịt. Nước dùng thanh ngọt, nhân bánh đậm đà, vỏ bánh trơn tuột. Chỉ lơ đãng một chút, cô đã vèo hết nửa bát hoành thánh.
Đầu mũi Kiều Yên Nhiên rịn chút mồ hôi, ánh mắt sáng ngời đầy ngạc nhiên. Thứ này quá ngon rồi! Đây thực sự là đồ ăn do chính tay mình làm ra sao? Cô ăn vô cùng ngon miệng. Tuy cư dân mạng không ngửi được mùi vị nhưng nhìn qua màn hình cũng khó kìm được cơn thèm.
[Món này ngon đến thế thật à? Vỏ bánh trông mỏng ghê.]
[Sao trông khác hẳn mấy loại hoành thánh tôi từng ăn nhỉ? Hay là cho tôi nếm thử miếng đi.]
[A a a, tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi. Rốt cuộc là nó ngon cỡ nào vậy?]
[Trông ngon quá đi mất! Cái nước dùng kia, bát hoành thánh kia… Đạo lý ở đâu? Địa chỉ ở đâu?]
[Ha ha, lại là mánh khóe livestream chứ gì. Ngon vậy sao không thấy ai đến mua?]
[Đúng đấy! Mọi người đừng quên chủ tài khoản này trước đây là một đứa liếm cẩu. Hạng người mù quáng vì tình thì làm ra được món gì ra hồn?]
…
Thời gian dần trôi, mùi thơm từ sạp hàng của cô ngày càng lan rộng. Du khách đi ngang qua đều ngoái lại nhìn. Vài người dân sống quanh đó cũng ném ánh mắt tò mò về phía sạp hàng mới mở này. Đọc những bình luận kia, Kiều Yên Nhiên hơi cau mày.
Cô vừa định đáp trả thì chợt nghe thấy giọng nói sảng khoái của một cô gái vang lên.
"Bà chủ, sạp mình bán món gì mà thơm quá vậy? Hoành thánh đúng không? Cho tôi hai phần nhé."
Cô gái ấy đang dắt theo một đứa trẻ. Ánh mắt đứa bé cứ dán chặt vào bát hoành thánh ăn dở trên tay cô.
"Thơm quá đi, thơm quá chừng luôn."
"Dì nhỏ, con muốn ăn, con muốn ăn cơ!"
Thấy có khách hỏi mua, Kiều Yên Nhiên vội đặt bát xuống rồi mỉm cười thân thiện.
"Mình có hoành thánh thịt tươi và hoành thánh tôm. Loại nhân thịt mười lăm tệ một phần, còn nhân tôm là hai mươi tệ."
Cô gái tưởng mình nghe nhầm nên vội hỏi lại. Đôi mày cô ấy khẽ nhíu lại:
"Mức giá này đắt quá đấy. Sạp Sa Huyện sát vách bán có sáu tệ một phần, đằng này cô lấy giá cao gấp đôi người ta…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)