Sau một lần tăng ca đến kiệt sức rồi đột tử, Kiều Yên Nhiên nhận ra mình đã xuyên không. Cô rơi đúng vào vai nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết theo mô típ "thế thân".
Theo nguyên tác, nữ chính phải nếm trải đủ mọi bi kịch: từ hiểu lầm chồng chất, bị ép hiến thận, cho đến tai nạn mất trí nhớ rồi sảy thai, rồi lại ôm bụng bầu bỏ trốn... Sau hàng loạt tình tiết "ngược luyến tàn tâm", cô mới có được cái kết hạnh phúc bên nam chính.
Đọc xong toàn bộ cốt truyện, Kiều Yên Nhiên không khỏi lộ vẻ chán ghét. Nhất là khi biết nam chính đưa cho nữ chính ba trăm triệu tệ phí chia tay mà cô ta lại từ chối, Kiều Yên Nhiên cảm thấy cạn lời đến cực điểm.
Thế nhưng có một tin mừng là cô xuyên vào đúng ngày nam chính đề nghị chia tay và đưa ra số tiền khổng lồ đó! Lúc này, lòng cô ngập tràn sự cuồng nhiệt.
Ba trăm triệu tệ đấy! Con số đó là cả một gia tài.
Trước khi xuyên không, cô chỉ là một kẻ làm thuê đầu tắt mặt tối. Giờ đây, chỉ cần cầm số tiền này, cô có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm bất cứ điều gì mình thích. Kiều Yên Nhiên cố lắm mới không bật cười thành tiếng, đôi bàn tay khẽ run lên vì khao khát tiền bạc của một người lao động nghèo.
Đúng lúc đó, trong đầu cô bỗng vang lên một âm thanh máy móc khô khốc: "Chúc mừng ký chủ nhận được bàn tay vàng, đang tiến hành quét dữ liệu!"
"Xác nhận ký chủ Kiều Yên Nhiên, hệ thống Thần Bếp đã được kích hoạt."
"Mở khóa kỹ năng sơ cấp: Tiếng nói thực phẩm và Kỹ năng nấu nướng cơ bản."
Hệ thống giải thích thêm, kỹ năng "Tiếng nói thực phẩm" cho phép cô trò chuyện với các nguyên liệu nấu ăn cơ bản. Còn kỹ năng nấu nướng hiện tại chỉ giúp cô làm được vài món gia đình đơn giản với hương vị bình thường.
Kiều Yên Nhiên ngẩn người, không ngờ vận may lại đến dồn dập như vậy. Vừa sắp nhận được khoản tiền chia tay kếch xù, lại còn có thêm hệ thống hỗ trợ. Dù nghe qua có vẻ không mấy quyền năng, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến cô phấn chấn hẳn lên.
Cảm thấy tinh thần sảng khoái, ngay cả ánh mắt khinh khỉnh của đám người hầu trong biệt thự cũng chẳng còn khiến cô bận tâm nữa. Cô vội vàng khoác tạm bộ đồ rồi đi thẳng xuống bếp, nóng lòng muốn thử nghiệm kỹ năng mới của mình.
Căn biệt thự cô đang ở thuộc sở hữu của Tư Nhiên, rộng hơn 500 mét vuông với một sân vườn nhỏ xinh xắn. Mục tiêu của Kiều Yên Nhiên lúc này là mớ nguyên liệu trong bếp. Cô muốn xem thử cái gọi là "trò chuyện với thức ăn" thực chất là thế nào.
Vừa bước vào bếp, cô thận trọng nhìn về phía bó cải thảo đặt trên bàn. Những lá cải xanh mướt, còn đọng vài giọt nước trông cực kỳ tươi ngon, chắc hẳn là rau hữu cơ vừa mới được giao tới.
Đang nhìn chằm chằm, cô bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên: "Nhìn cái gì mà nhìn? Biết là ông đây nhìn rất đáng yêu rồi, sao còn chưa mau đem đi xào cho một trận ra trò đi?"
Kiều Yên Nhiên giật mình suýt ngã. Không ngờ bó cải này lại có tính cách "đàn anh", phong trần đến thế. Sau đó, cô chuyển ánh mắt sang hũ gạo.
"Chị ơi, hôm nay chị định nấu cháo ạ? Chị bớt nước lại một chút nhé, mấy lần trước chị nấu cháo hơi bị loãng rồi đấy..." Giọng nói này lại là của một cô bé dịu dàng, khẽ khàng đưa ra yêu cầu.
Kiều Yên Nhiên mỉm cười gật đầu, thầm đáp: "Được rồi, vậy hôm nay chúng ta nấu cháo rau xanh."
Vừa định bắt tay vào làm, cô chợt nhớ ra điều gì đó. Cô lấy điện thoại từ trong túi, mở ứng dụng video lên. Tài khoản của nguyên chủ vốn đã có hơn ba mươi nghìn lượt theo dõi.
Từ giờ, đây sẽ là tài khoản của cô, cần phải chăm chút kỹ lưỡng. Tuy nhiên, nhìn qua toàn là những dòng trạng thái yêu đương mù quáng, chẳng khác nào "nhật ký liếm cẩu", Kiều Yên Nhiên đen mặt, lập tức ẩn hết đống video đó đi.
Cô mở livestream, kết nối với thiết bị quay chụp chuyên nghiệp, điều chỉnh góc độ rồi bắt đầu phát trực tiếp. Dáng vẻ của cô lúc này trông cũng ra dáng một blogger ẩm thực chuyên nghiệp.
Bếp của biệt thự rất rộng, dụng cụ nấu nướng không thiếu thứ gì. Nguyên liệu lại tươi đến mức chẳng cần chế biến cầu kỳ cũng có thể tạo ra món ngon. Kiều Yên Nhiên bắt đầu rửa gạo và rau một cách thuần thục.
Cô cho gạo vào nồi sứ, thêm nước tinh khiết. Ban đầu cô vẫn lỡ tay đổ hơi nhiều, nhưng nhờ hạt gạo nhắc nhở nên đã kịp chắt bớt. Khi nước đã vừa đủ, phía hũ gạo mới im lặng trở lại.
Sau khi rửa sạch cải thảo và bắt đầu thái, món rau này lại đưa ra đủ thứ yêu cầu oái oăm về kích cỡ. Cuối cùng, thành phẩm cũng hoàn thành rất mỹ mãn. Bát cháo trắng mang theo hương thơm thanh nhã của rau xanh, thêm chút muối và tép khô, tỏa ra mùi vị cực kỳ hấp dẫn.
Màu sắc của bát cháo cũng rất đẹp, sắc xanh trắng đan xen, rau xanh trông trong veo như ngọc phỉ thúy. Kiều Yên Nhiên chưa nếm thử nhưng nhìn qua đã thấy vô cùng vừa mắt.
Đúng lúc cô tắt livestream, định bưng cháo ra bàn để thưởng thức thì cửa chính mở ra. Tư Nhiên vừa trở về sau một đêm làm việc mệt mỏi, ngay lập tức bị mùi hương thoang thoảng này thu hút.
Nhìn thấy bát cháo bốc khói nghi ngút trên bàn, anh bỗng thấy thèm ăn một cách lạ lùng. Anh ngồi xuống, khẽ khuấy bát cháo rồi nếm một thìa. Ánh mắt Tư Nhiên chợt sáng lên.
Vị mặn nhẹ của cháo hòa quyện với vị ngọt thanh đặc trưng của cải thảo và hương thơm của gạo. Cảm giác ấm nóng tràn xuống thực quản khiến cả người anh thư thái hẳn ra.
Khi Kiều Yên Nhiên từ bếp bước ra, thấy Tư Nhiên đang ăn bữa sáng của mình, sắc mặt cô lập tức sa sầm xuống: "Sao anh lại về rồi?"
Tư Nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngẩng đầu lên, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại. Tâm trạng vốn đang tốt lên nhờ bát cháo bỗng chốc trở nên phiền muộn khi thấy cô.
Nhìn thấy Kiều Yên Nhiên, anh lại nhớ đến người trong lòng vừa về nước. Không còn tâm trí ăn cháo nữa, anh lạnh lùng lấy bản hợp đồng ra, ném thẳng xuống trước mặt cô.
"Cô xem bản hợp đồng này đi. Mối quan hệ của chúng ta kết thúc tại đây. Ba trăm triệu tệ này là khoản bồi thường cho cô, tất cả quà tặng thời gian qua tôi sẽ không đòi lại." "Căn biệt thự ở Tây Sơn này cũng để lại cho cô, sau này đừng liên lạc nữa."
Tư Nhiên muốn kết thúc trong êm đẹp. Ban đầu anh bao nuôi cô vì gương mặt này quá giống mối tình đầu. Giờ người cũ đã về, Kiều Yên Nhiên không còn lý do gì để ở lại.
Kiều Yên Nhiên cầm bản hợp đồng, lật xem từng trang một cách tỉ mỉ. Khi nhìn thấy phần con số, cô thận trọng ngẩng lên hỏi: "Cái đó... số tiền này là trước thuế hay sau thuế vậy?"
"Cô đừng có vô lý... hả?" Tư Nhiên nhất thời không phản ứng kịp. Anh cứ ngỡ sẽ là một màn khóc lóc om sòm, không ngờ mối quan tâm của Kiều Yên Nhiên hôm nay lại hoàn toàn không nằm ở chuyện chia tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

