"Giải tán gì nổi, cuối cùng vẫn là bác ta cho một đội cấm vệ tới dẹp đường, mới cứu được tỷ ấy ra."
Dù Đới Anh đã hủy hôn với Tạ Dung, lại còn là nàng chủ động đề nghị. Nhưng Lục Uyển Nhi vẫn không ưa nổi Đới Anh. Nàng ta vừa muốn Đới Anh và Tạ Dung giải trừ hôn ước, lại không muốn chuyện đó do Đới Anh chủ động. Một nữ nhi xuất thân thương hộ như Đới Anh, lấy tư cách gì mà dám từ hôn với con nhà quan lại, cứ như thể Lục Uyển Nhi là người nhặt lại thứ người ta vứt đi vậy. Đương nhiên, tình cảm của Lục Uyển Nhi dành cho Tạ Dung vẫn không thay đổi, càng ngày càng si mê, mà thái độ nửa nóng nửa lạnh của Tạ Dung lại càng khiến nàng ta mê muội. Nàng ta không cho rằng vấn đề nằm ở nhà họ Tạ, nên mọi bất mãn trong lòng đều đổ hết lên đầu Đới Anh. Hôn ước nên giải, nhưng không thể để một nữ nhi thương hộ chủ động đề xuất, trong mắt Lục Uyển Nhi, Đới Anh phải là người bị ruồng bỏ, chỉ có thế nàng ta mới thấy dễ chịu, mọi chuyện mới hợp lý.
Vì vậy, thái độ bình thản khi từ hôn của Đới Anh chẳng những không khiến Lục Uyển Nhi có cảm tình, ngược lại còn khiến nàng ta ghi hận trong lòng. Hôm đó, khi dẫn Đới Anh tới gặp cha mình, Tạ Dung chẳng thèm liếc nàng ta lấy một cái, ánh mắt chỉ dán chặt lên người Đới Anh. Đó là lần đầu tiên nàng ta thấy Tạ Dung lộ ra vẻ mặt khó tả như vậy, trong mắt đầy sợ hãi, giằng co và nỗi chua xót không thể che giấu. Đến tận lúc ấy, nàng ta mới nhận ra, thì ra Tạ Dung cũng có lúc không thể khống chế được tình cảm của mình, nàng ta cứ tưởng hắn vốn lạnh nhạt, kiệm lời, hóa ra chỉ là không để tâm.
Lục Uyển Nhi có thể không nhìn thấu hết những điều sâu kín trong mắt Tạ Dung, nhưng có một điều nàng ta rất rõ, ánh mắt Tạ Dung nhìn Đới Anh khiến nàng ta khó chịu. Nàng ta không vui, thì nhất định phải khiến người làm nàng ta bực bội cũng không được yên!
"Đới tỷ tỷ ở trong phủ có quen không?" Lục Uyển Nhi hỏi.
Đới Anh mỉm cười: "Đa tạ Uyển tỷ tỷ quan tâm, mọi thứ đều tốt."
Lục Uyển Nhi khẽ cười, nụ cười lạnh lẽo: "Tổ mẫu nhân từ, cho tỷ vào phủ, tỷ cũng đừng thật sự coi đây là nhà mình, vẫn nên nhận rõ thân phận, giữ một lòng biết ơn mới phải."
Giọng điệu của Lục Uyển Nhi chẳng khác nào chủ nhân răn dạy hạ nhân, chẳng có chút khách khí nào với khách. Đới Anh nào không biết tính nết của Lục Uyển Nhi, ngang ngược, chẳng thèm che giấu sự khinh thường với người địa vị thấp hơn mình, thích nhằm vào người khác chẳng cần lý do, chỉ cần không vừa mắt là sẵn sàng giẫm đạp lên tôn nghiêm người ta. Giẫm chết rồi còn chê máu thịt làm bẩn giày mình.
Đời trước, nàng chỉ biết nhẫn nhịn, co mình vào góc khuất mà sống, thở cũng phải dè chừng, chịu đủ mọi uất ức. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi bị hãm hại, bị dày vò. Nay Đới Anh chẳng còn gì phải sợ, giọng điệu bình thản đáp:
"Tỷ không hiểu ý muội nói, chẳng hay ta làm gì không phải, khiến Uyển tỷ không vui?"
Lục Uyển Nhi kiêu ngạo ra mặt: "Chỉ là nhắc nhở tỷ vài câu, sợ tỷ vào phủ ta lại nảy sinh tham vọng, mơ mộng không nên có, rơi từ trên trời xuống đất chẳng dễ chịu đâu, ta thấy... Thà cứ mãi sống trong bùn còn hơn."
"Đâu dám vọng tưởng, được lão phu nhân ưu ái đã là ân huệ lớn, nhưng nói đi cũng phải nói lại, Uyển tỷ làm sao chắc chắn ta sẽ rơi từ trời xuống đất? Trên trời dưới đất, ai nói trước được?" Đới Anh hỏi lại.
Lúc này, Tạ Trân đứng cạnh Lục Uyển Nhi xen vào: "Thấy chưa, ta đã bảo mà, tỷ ấy cứ bám lấy lão phu nhân, ngày ngày hầu hạ bên cạnh, chắc chắn là có ý đồ, quả nhiên là muốn nhờ lão phu nhân chỉ hôn cho." Nói xong còn lầm bầm: "Đúng là xuất thân thương hộ, tính toán giỏi thật, chỉ sợ tính toán của biểu tỷ sẽ đổ bể thôi."
Lục Uyển Nhi tiếp lời Tạ Trân: "Tổ mẫu ta là người giữ lễ nghi, quy củ, dù tỷ có lấy lòng bà ấy thế nào cũng không chỉ hôn cho người không môn đăng hộ đối đâu, ta khuyên tỷ sớm dẹp ý định, đừng tự rước lấy trò cười." Vừa mới từ hôn với nhà họ Tạ, đã vội vào Lục phủ, muốn mượn danh lão phu nhân để đổi đời, hừ! Đúng là tham vọng không nhỏ.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, không to không nhỏ: "Nàng ta cũng có mặt mũi nói người khác."
Đới Anh liếc sang, người lên tiếng không ai khác, chính là Lục Khê Nhi. Lục Uyển Nhi mặt đỏ bừng, quay sang Lục Khê Nhi, chất vấn:
"Muội nói gì?"
Đới Anh cứ tưởng Lục Khê Nhi sẽ không nói thêm gì nữa, ai ngờ tiểu cô nương lại buột miệng: "Muội nói tỷ mặt dày thật đấy!"
"Chính mình xuất thân thế nào không rõ à, còn dám nói người khác. Đới tỷ tỷ ít ra còn biết gốc gác, đâu như có người, ngay cả tổ tiên mình là ai cũng chẳng nhận, còn vênh váo, nói nào là trên trời dưới đất, tự mình không biết chui từ khe bùn nào ra nữa."
Hai má Lục Khê Nhi lúc nào cũng ửng hồng tự nhiên, mặt tròn tròn, cười lên nhìn rất dễ gần, ai ngờ lại là người mồm miệng sắc bén đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
