Những lời như "con đường làm quan của Tạ Dung", "thanh danh nhà họ Tạ", "gia môn rạng rỡ"... Từng câu từng chữ đều đẩy nhà họ Tạ lên tận mây xanh, không còn đường lùi.
Dù Đới Vạn Như có tham của hồi môn của nàng đến mấy cũng không dám nhắm vào nàng nữa, càng không dám nghĩ đến chuyện để Tạ Dung nạp nàng làm thiếp, nếu không thì chẳng khác nào nhà họ Tạ cố tình lừa gạt, làm mất mặt nhà họ Lục. Đến lúc đó, chưa cần nàng ra tay, nhà họ Lục đã không chịu nổi rồi.
Đới Vạn Như nghiến răng, cuối cùng cũng hiểu ra, nếu còn không hiểu thì đúng là sống uổng rồi, cả nhà họ bị dồn vào thế bị động, bị đẩy lên giàn lửa nướng.
"Phu nhân nhà họ Tạ, lời tiểu thư Đới nói là thật chứ?" Lục lão phu nhân hỏi.
Đới Vạn Như cố nặn ra nụ cười: "Con bé này nói đúng, đang chuẩn bị giải trừ hôn ước đây."
Bên ngoài rèm, Tạ Dung nghe thấy chuyện giải trừ hôn ước giữa mình và Đới Anh thì bật dậy, định xông vào trong thì bị Tạ Sơn kéo lại:
"Ngươi định làm gì?"
"Hôn ước không thể giải..."
Vì quá gấp, khóe mắt Tạ Dung giật liên hồi.
Tạ Sơn thấp giọng mắng: "Ngu ngốc! Ngồi xuống cho ta, giờ đến lượt ngươi lên tiếng chắc?"
Trong phòng, mọi người vẫn tiếp tục bàn luận. Quý bà nhánh phụ nhà họ Lục vừa lên tiếng lại không chịu buông tha:
"Dù nói là giải trừ hôn ước nhưng thực ra vẫn chưa giải, hơn nữa hôn ước vốn chỉ là lời nói suông, đâu thể làm bằng chứng."
Đới Vạn Như cố nén giận, gượng đáp: "Tất nhiên là có tín vật, mỗi bên trả lại tín vật là xong."
Ai ngờ Đới Anh liền nói: "Cô mẫu quên rồi sao, hôm qua người còn bảo tín vật đã thất lạc, tìm không ra nữa mà."
Lần này, mọi người trong phòng đều ngẩn ra, không biết nên phản ứng thế nào, Đới Vạn Như càng không đoán nổi Đới Anh lại định giở trò gì. Sau khi nhận ra bản thân đã đổi đời, Đới Anh đã âm thầm tính toán cách giải trừ hôn ước, đã làm thì phải làm cho tới nơi tới chốn, tuyệt đối không để lại hậu họa. Đới Vạn Như miệng nói trả tín vật, nhỡ đâu lại lật lọng bảo tín vật thất lạc thì nàng sẽ rơi vào thế bị động. Đến lúc đó, nhà họ Lục cũng khó mà nói gì, nếu không sẽ bị cho là quá vô tình. Đã vậy, chi bằng nàng nói trước, để Đới Vạn Như không còn đường chối cãi.
Quý bà nhánh phụ nhà họ Lục cười khẩy: "Thì ra tín vật mất rồi..."
Đới Vạn Như bỗng thấy đầu óc mình quay cuồng, không biết nên đáp thế nào.
Nhưng chưa kịp nghĩ thêm, Đới Anh đã rút từ tay áo ra một tờ giấy: "A Anh đã chuẩn bị sẵn văn tự giải trừ hôn ước, chữ nghĩa rõ ràng, vốn định mấy hôm nữa trình lên cô mẫu, nay đã bàn tới thì lấy ra luôn, cũng để các bậc trưởng bối làm chứng."
Vừa nói, Đới Anh vừa dâng văn tự lên cho Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân nhận lấy, nhìn qua, trên giấy viết: "Lập giải hôn thư, họ Tạ và họ Đới từng kết hôn ước từ xưa, nay thời thế đổi thay, hai nhà thương lượng, đồng ý giải trừ hôn ước, từ nay nam cưới nữ gả, không còn liên quan, hai bên tự nguyện, không ai ép buộc, không vướng mắc tiền bạc, sợ sau này không có bằng chứng, lập giấy này làm chứng." Phía dưới còn chừa chỗ trống để ký tên, bên cạnh đã có hai chữ "Đới Anh", rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.
Lục lão phu nhân liếc nhìn Đới Anh, rồi đưa văn tự cho Chu mụ, Chu mụ lại chuyển cho Đới Vạn Như. Tay Đới Vạn Như run lên hai cái khi nhận giấy, cố nén giận. Tốt! Tốt! Tốt! Bà ta bị gài một vố rồi lại thêm một vố nữa!
Khi văn tự được đưa tới trước mặt Tạ Dung, ánh mắt hắn gần như muốn đốt thủng tờ giấy, cuối cùng dưới sự thúc giục của Tạ Sơn, hắn cũng ký tên, điểm chỉ. Tờ giấy lại được chuyển về tay Đới Anh, lúc này trái tim nàng mới thực sự yên ổn.
Lục Uyển Nhi vui mừng ra mặt, chắc trong phòng này ngoài Đới Anh thì nàng ta là người vui nhất. Lục lão phu nhân vốn là người coi trọng lễ giáo, thấy Đới Anh khiêm nhường, biết tiến biết lùi, rất vừa ý. Trong mắt bà, dù triều Đại Diễn không cấm quan thương thông hôn, nhưng thực ra cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Đới Anh không chỉ để lại cho Lục lão phu nhân ấn tượng là người biết giữ nghĩa, mà còn khiến bà sinh lòng thương xót, chỉ tiếc là xuất thân hơi thấp một chút. Thế là, trong những câu chuyện sau đó, Lục lão phu nhân vì thương mến mà cứ nắm tay Đới Anh mãi, bỏ mặc đám con cháu nhà họ Lục sang một bên.
Lúc này, có một nha hoàn truyền lời bước vào, thì thầm với Chu mụ bên cạnh Lục lão phu nhân, Chu mụ nghe xong lại báo lại cho Lục lão phu nhân. Vì Đới Anh đứng gần nên nghe rõ từng chữ:
"Bên kia đã xong, A lang hỏi lão phu nhân muốn ngồi thêm hay về?"
Lục lão phu nhân nhìn ra ngoài một cái rồi nói: "Làm phiền Tạ đại nhân và tiểu công tử nhà họ Tạ phải chờ, dẫn họ vào gặp đi."
Chu mụ vâng lời, đi sắp xếp. Lục lão phu nhân lại bảo Lục Uyển Nhi và đám nhỏ không cần ở lại, cứ tự do đi chơi.
Lục Uyển Nhi cùng các tiểu bối hành lễ lui ra khỏi thiền phòng. Đới Anh cũng đi cùng, ra ngoài rồi, mấy tiểu thư quý tộc này người thì đi một mình, người thì rủ nhau thành nhóm, dắt theo nha hoàn tản ra khắp nơi. Có người leo lên núi sau chùa, có người dạo chơi trước điện, Đới Anh giải quyết xong chuyện hôn ước, lòng nhẹ nhõm, chỉ muốn về Tạ phủ thu dọn đồ đạc, mong sao được về quê ở Bình Cốc càng sớm càng tốt. Về tới Bình Cốc, nàng sẽ chứng minh giá trị của mình với cha, rồi tự tìm cho mình một nơi nương tựa. Nàng không mơ mộng viển vông, cũng chẳng tự cao tự đại, chỉ mong rời xa kinh thành, vì ở đây nàng không đấu lại ai, thị phi quá nhiều, nàng chỉ có một mong ước giản đơn: sống yên ổn, kết thúc tốt đẹp.
"Đới tỷ tỷ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

