Tô Nhược Thủy: …
Trong lòng cũng tính sao?
Lục Kinh Xuyên vẫn ngồi trên chiếc ghế hoa hồng ấy.
Chiếc ghế lạnh lẽo cứng rắn, mùi hương trầm lan tỏa, cùng người phụ nữ nằm sau màn sa.
Vết thương trên vai hắn lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, câu hỏi của người phụ nữ mỗi ngày một chi tiết hơn, giống như muốn mổ xẻ hắn đến trần trụi.
“Ngươi còn nhớ chuyện trước năm năm tuổi không?”
Lục Kinh Xuyên cúi mắt: “Ta nhớ hình như mình từng sống trong một căn nhà rất lớn, có một người đàn ông, có lẽ là cha ta, ông ấy thường đặt ta ngồi trên vai, ta nhìn thấy một lá cờ màu đen…”
Giọng nói của Lục Kinh Xuyên chồng lên giọng nói của thiếu niên trong ký ức hắn.
Từng chữ từng câu, không sai lệch chút nào.
Vương ma ma hoàn toàn tin tưởng.
Bà cho rằng đây là ân huệ của ông trời.
Để cầu phúc cho người đệ đệ không rõ tung tích, quận chúa nhà bà mỗi năm đều ăn chay ba tháng, cuối cùng cũng cảm động Phật tổ, đưa người trở về.
Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng thút thít không kìm được của Vương ma ma.
Lục Kinh Xuyên khẽ nâng mí mắt, không để lộ dấu vết mà nhìn vào trong màn trướng.
Cách một lớp màn, hắn không nhìn thấy biểu cảm của nàng, cũng không đoán được cảm xúc của nàng.
Lục Kinh Xuyên biết, người có thể quyết định vận mệnh của hắn chính là người phụ nữ phía sau màn trướng này.
Nếu hắn nhớ không lầm, thiếu niên kia từng gọi nàng là: A tỷ.
Ta còn có một a tỷ, a tỷ của ta là người tốt nhất trên đời.
A tỷ sẽ chia cho ta một nửa chiếc kẹo tai mèo mà tỷ thích nhất.
Ta nhớ giữa mày a tỷ có một nốt ruồi son, bên ngoài đều truyền rằng a tỷ là tiểu Bồ Tát chuyển thế.
A tỷ của ta là người dịu dàng nhất trên đời.
Mùi hương trầm tiếp tục lan tỏa, hòa lẫn với mùi thuốc đắng chát. Người phụ nữ vẫn không nói lời nào, chỉ thong thả uống trà sữa.
Hôm nay cũng gần hết giờ rồi.
“Ma ma, ta mệt rồi.”
Vương ma ma đứng dậy, hạ lớp màn thứ hai bên ngoài xuống, rồi quay sang nhìn Lục Kinh Xuyên: “Ngươi ra ngoài trước đi.”
Đôi chân của thân thể này không thể đi lại, ban đầu Tô Nhược Thủy rất không quen, nhưng lâu dần cũng thành quen.
Thu dọn xong xuôi, nàng lại được đưa trở về giường.
“Quận chúa.” Vương ma ma xách theo một gói đồ bước vào: “Vị tiểu công tử kia mua đường tai mèo mang tới cho người.”
Vì thân phận của Lục Kinh Xuyên vẫn chưa rõ ràng, lại thêm cái tên trước kia quá khó nghe, nên Vương ma ma gọi hắn là “tiểu công tử”.
Ở phương Nam rất khó mua được món đường tai mèo - một loại đồ ăn của phương Bắc.
Hành động này của Lục Kinh Xuyên dĩ nhiên là để lấy lòng Tô Nhược Thủy.
Nếu là nguyên thân, ắt hẳn sẽ nhớ lại những tháng ngày hạnh phúc của hai chị em họ. Tiếc rằng Tô Nhược Thủy là người phương Nam, không thích ăn thứ này.
“Ma ma chia cho Lưu thúc đi.”
Ở trạm dịch đã hơn một tháng, tin tức về vị thần y kia vẫn chưa dò hỏi được, còn vết thương của Lục Kinh Xuyên thì đã gần như khỏi hẳn.
Quan trọng nhất là, câu trả lời của nam chính kín kẽ không chỗ hở, Tô Nhược Thủy căn bản không tìm được điểm đột phá nào để vạch trần thân phận giả mạo của hắn.
Tháng ba ở phương Nam vẫn còn rét lạnh.
Vương ma ma đặc biệt mua cho Lục Kinh Xuyên mấy bộ quần áo sạch sẽ để thay.
Thiếu niên mặc đồ mới, mang theo gương mặt xinh đẹp ấy, lặng lẽ ngồi trong phòng của Tô Nhược Thủy, trông vô hại đến cực điểm.
“Hôm qua nói đến…” Tô Nhược Thủy vẫn nằm trên giường như thường lệ, hồi tưởng lại đề tài hôm qua với Lục Kinh Xuyên: “Thời thơ ấu của ngươi?”
“Nói đi chứ.” Vương ma ma đã coi Lục Kinh Xuyên như vị tiểu thế tử thất lạc năm xưa, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy yêu thương, trìu mến.
“Là một nhà thương hộ ở phương Nam…”
Thiếu niên kể cho nàng rất nhiều, bao gồm cả những chuyện sau khi bị bắt cóc.
Lục Kinh Xuyên cúi đầu nhìn lớp áo bông dày trên người, trên đó thêu loại Tô tú đắt giá: “Nhà thương hộ đó nhiều năm không có con, nghe lời thầy bói nói rằng, đi lên phương Bắc, đến Bắc Bình, gặp đứa trẻ đầu tiên mặc áo bông màu xanh thì đó chính là ‘dẫn tử’ mang vận con cái cho họ.”
“Đúng rồi, đúng rồi! Lúc tiểu thế tử đi lạc đúng là mặc áo bông màu xanh!” Vương ma ma lại rơi nước mắt.
Với những chuyện hoang đường kiểu này, Tô Nhược Thủy không nghi ngờ. Bởi ngay cả ở thời hiện đại nàng từng sống, vẫn có người tin lời thầy bói, chỉ vì muốn có con trai mà chặt sống một cánh tay và một tai của chính con gái ruột, chỉ vì thầy bói nói đứa bé gái ấy chiếm mệnh cung tử tức của con trai nhà họ, phải chặt một tay một tai thì mới đổi được con trai về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
