“Thật ra hôm qua, lúc về nhà tớ đã hết giận rồi.” Thịnh Phỉ Phỉ dựa vào lưng ghế, ôm gối: “Nghĩ lại thì tớ không buồn lắm, khi tớ biết Lục Tập thích người khác, tớ lại chẳng rơi giọt nước mắt nào.”
“Có thể là vì tớ đã không còn thích cậu ấy từ lâu nhưng vẫn chưa gặp được người thích hơn nên mới kiên trì như thế, giả vờ như bản thân rất chung tình.”
Tình cảm của cô ấy đã sớm bị chôn vùi trong thanh xuân năm mười bảy mười tám tuổi không liên quan gì đến Thịnh Phỉ Phỉ của năm hai mươi hai tuổi.
Thịnh Phỉ Phỉ lạnh nhạt: “Đúng lúc, nhờ phúc của cậu mà tớ có thể chặt đứt suy nghĩ đó.”
Khương Dư Miên nửa tin nửa ngờ: “Cậu nghĩ vậy thật à?”
Thịnh Phỉ Phỉ trịnh trọng gật đầu: “Còn thật hơn vàng.”
Mắt Khương Dư Miên sáng lấp lánh: “Bây giờ chúng ta làm lành?”
Thịnh Phỉ Phỉ vẫn còn do dự, đầu ngón cái và đầu ngón trỏ chụm lại, ra hiệu: “Còn thiếu một chút.”
“Chút gì?” Khương Dư Miên nóng lòng hỏi.
Thịnh Phỉ Phỉ ném gối, xoa hai tay vào nhau đặt thẳng trước mặt, tư thái chờ mong: “Người cậu thích là ai?”
Câu hỏi bất ngờ đập vào mặt Khương Dư Miên, trong hôm nay Thịnh Phỉ Phỉ là người thứ hai hỏi cô câu này.Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.
Cô tạm thời không thể nói với người kia là người này…cô ngại: “Sao tự nhiên lại hỏi thế?”
“Tò mò mà, chị em tốt của tớ có người mình thích vậy mà tớ lại không biết, nghe có hợp lý không?” Thịnh Phỉ Phỉ kéo tay cô: “Cậu mau thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tớ đi.”
Khương Dư Miên bị cô ấy lắc đến say xẩm mặt mày, mắt đảo một vòng: “Thật ra cậu cũng biết anh ấy.”
“Tớ biết?” Thịnh Phỉ Phỉ càng thêm tò mò: “Nói nhanh, là ai?”
“Lục…”
Khương Dư Miên nói rất chậm, vừa mới nói ra một chữ đã bị cắt ngang: “Hôm qua cậu vừa nói cậu không thích Lục Tập xong.:
“Không phải Lục Tập.” Khương Dư Miên cao giọng phản bác, buột miệng nói ra: “Là Lục Yến Thần.”
Thịnh Phỉ Phỉ sửng sốt thật lâu mới giơ ngón tay cái với Khương Dư Miên: “Trâu bò, ngay cả anh cả nhà học Lục cũng dám trèo.”
Khương Dư Miên ấp úng, vành tai đỏ ửng: “Còn, còn chưa có trèo lên.”
Như thế mà cũng dám nghĩ.
*
Chớp mắt một cái đã đến sinh nhật của hai anh em nhà họ Lục, vì chuyện trong quá khứ nên nhà họ Lục chưa từng tổ chức tiệc mừng cho hai người bọn họ.
Lục Tập nghĩ mỗi người là mỗi cá thể độc lập, lỗi của anh trai không thể để cho đứa em gánh lấy, năm nào cũng tận hưởng sự náo nhiệt và lời chúc sinh nhật. Nhưng còn Lục Yến Thần thì khác, anh đã bị trói chặt vào mùa đông năm anh mười hai tuổi mãi mãi.
Mùa đông năm nay còn lạnh hơn năm ngoái.
Khương Dư Miên gửi tin nhắn cho Lục Yến Thần trước mười hai giờ đêm rồi tiếp tục ngồi trước máy tính để nhập liệu.
Lần trước cô đã mang chiếc điện thoại ở biệt thự Thanh Sơn đến phòng thực nghiệm, mượn sự hỗ trợ của máy móc để khôi phục dữ liệu, chuyển vào trong máy tính.
Đêm nay Lục Yến Thần ở trong nhà thờ tổ, cô chắc chắn sẽ không ngủ được nên cô chọn tăng ca, chuyển đổi dữ liệu thành âm thanh và xuất ra.
Hình như đó là giọng nói của Lục Yến Thần và em trai Lục Tập.
Khương Dư Miên vừa định cẩn thận lắng nghe thì một tiếng động lớn vang lên bên trong tòa chung cư đánh thức mọi người.
Khương Dư Miên chạy ra cửa sổ nhìn, chỉ thấy ngọn lửa hừng hực sắp lan đến.
“Cháy!”
“Chạy mau!”
Tòa chung cư hỗn loạn, chỉ toàn tiếng gọi cầu cứu ồn ào.
Làn khói ngột ngạt nhanh chóng lan ra mọi ngóc ngách, ngọn lửa tàn nhẫn nuốt chửng khu vực xung quanh giống như một con quái vật hung dữ giương nanh vuốt phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả bầu trời, những người nhận ra sự nguy hiểm đều bỏ chạy tán loạn, Khương Dư Miên vội vàng cầm máy tính, quay người trở lại phòng, mở ngăn kéo lấy cuốn nhật ký, ôm hai thứ chạy ra cầu thang bộ.
Thang máy vẫn chạy nhưng không thể sử dụng. Khương Dư Miên dùng khăn ướt che miệng mũi, từ hành lang an toàn nhanh chóng đi xuống lầu thì gặp được hai ba bạn học trạc tuổi cô. Ngay khi họ tưởng bản thân sắp thoát nạn thì một cánh cổng sắt bị sập rung lắc chặn đường ra.
Gần chung cư Gia Cảnh có rất nhiều bạn trẻ, ngay khi sự cố vừa xảy ra, ảnh chụp và tin tức đã được đăng trên mạng.
Thậm chí còn có một số người ở đằng xa bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Trên đường cao tốc, người đàn ông điều khiển chiếc ô tô màu đen trông có vẻ bình tĩnh nhưng dưới chân lại liều mạng tăng tốc. Khi ra khỏi đường cao tốc, anh không tuân thủ luật giao thông mà vượt hết đèn đỏ này đến đèn đỏ khác.Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.
Điện thoại không kết nối, không thể liên lạc với Khương Dư Miên. Anh phá vỡ quy tắc, rời khỏi nhà thờ tổ, đánh mất lý trí và bình tĩnh mà lao về phía đám cháy.
Cánh cổng bị chặn, Khương Dư Miên và những người khác đành phải quay về trong nhà tìm một nơi an toàn.
“Ra ban công cầu cứu.”
Mặt tường này không bị lửa bao phủ nhưng độ cao không cho phép bọn họ trực tiếp rời đi.
Trong lúc chờ cứu viện, thứ đầu tiên sụp đổ là lý trí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
