Không trách ông ta không đi vào phòng trà cùng với bọn họ, nhiều người bàn luận sẽ dễ bị dẫn dắt và chạy theo đám đông, hẹn gặp riêng lẻ mới có thể lần lượt đánh tan.
Khương Dư Miên là người trụ cột trong việc nghiên cứu phát minh, là khó khăn lớn nhất trong đám kia. Tổng giám đốc Đường vừa đấm vừa xoa: “Đừng quên, công ty đã đăng ký bản quyền của phần mềm. Cô muốn toàn bộ tâm huyết của mình cứ rách nát ở đây như vậy sao?”
Trước sau gì thì nhà tư bản vẫn lấy lợi ích làm đầu.
Nhưng ước nguyện ban đầu của bọn họ khi nghiên cứu phát minh ra ‘Theo Đuổi Ngôi sao’ cũng không phải là kiếm lời, Khương Dư Miên nhất quyết không cho phép hệ thống chưa đầy đủ được đưa ra thị trường.
Cuối cùng hai người tan rã trông không vui cho lắm.
Khương Dư Miên lập tức gọi điện cho Thẩm Thanh Bạch, nói ý đồ của tổng giám đốc Đường.
“Bây giờ em nghĩ như thế nào?” Thẩm Thanh Bạch hỏi cô.
Thái độ của Khương Dư Miên rất rõ ràng: “Đương nhiên không thể cho ra thị trường ngay bây giờ được, đặc biệt là trong giai đoạn Đường thị đang nhạy cảm như vậy. Một khi ‘Theo Đuổi Ngôi Sao’ bị nhìn chằm chằm vào thì mạng lưới thông tin mà chúng ta xây dựng cũng dễ dàng gặp công kích.”
Phần khống chế ở Đường thị, nếu như bọn họ nhất định phải đưa ra thị trường, bọn họ không ngăn được. Trừ khi bọn họ đứng ra nói rõ chân tướng thì ‘Theo Đuổi Ngôi Sao’ cứ như vậy sẽ biến thành hệ thống không đáng tin tưởng trong mắt mọi người.Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.
Vậy tất cả những gì bọn họ làm ra đều uổng phí.
Lúc này đây, Khương Dư Miên mới phát hiện, nếu như kỹ thuật hàng đầu bị tư bản chi phối thì cũng sẽ đi về hai hướng.
Một là thành công, hai là bị hủy diệt.
Khương Dư Miên vì thế mà phát sầu, trong bụng đầy tâm sự đi vào đường mòn trong rừng rậm, đột nhiên điện thoại vang lên, cô nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ.
Khương Dư Miên cầm điện thoại, thay đổi tuyến đường, đi về phía một con đường khác.
Lục Yến Thần ôm cánh tay đứng dưới tán cây, cả người mặc quần áo thể thao màu trắng, so với người đàn ông mặc âu phục giày da của ngày xưa như hai người khác nhau.
Quả nhiên anh tới rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)