Màn đêm buông xuống cũng là lúc các vì sao hội tụ.
Tại nhà hàng đồ Tây gần bờ sông, bản nhạc cổ điển phương Tây du dương hòa với tiếng nước sông dào dạt, khiến người ta mê đắm.
Những khăn trải bàn màu sắc kiểu Châu Âu phủ kín chiếc bàn dài, những cây nến được đốt lên tỏa ra ánh sáng màu cam được cắm trên những giá nến màu vàng.
Ánh nến khiến bầu không khí của bữa tối trở nên ấm áo, trai gái ngồi đối diện nhau nhưng tâm tư lại hoàn toàn khác.
Lục Yến Thần lạnh lùng quan sát.
Cô đã thành thục hơn không ít, nhan sắc càng thêm thuần khiết trong sáng, ngũ quan vốn đã xinh xắn lại thêm phần thần thái. Phong cách ăn mặc cũng thay đổi, rõ ràng những bộ quần áo từng mặc trước kia đều rất dễ thương, nhưng bây giờ lại hoàn toàn thể hiện một người phụ nữ dịu dàng.
Xinh đẹp kiều diễm, ngây ngất lòng người.
Lục Yến Thần giơ tay tỏ ý muốn người phục vụ tạm thời rời đi.
Anh nhìn cô bé đối diện, từ từ hỏi: “Em định khi nào mới nói chuyện với anh?”
Khương Dư Miên từ từ ngước mắt lên, thu hồi những suy nghĩ rời rạc, mỉm cười với người đối diện: “Tổng giám đốc Lục muốn nghe tôi nói gì?”
“Tổng giám đốc Lục?” Lục Yến Thần giơ tay cầm ly thủy tinh trong suốt lên, đẩy về phía đối diện, đưa tới trước mặt cô: “Miên Miên, mới hai năm trôi qua, em đã quên cả tên anh rồi.”
“Làm sao có thể chứ.” Cô vui vẻ yêu kiều, thần thái linh hoạt, dịu dàng nói: “Anh Yến Thần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


