Điện thoại di động truyền đến tiếng điện tử khe khẽ: “Tôi không phải là khách của anh.”
Tần Chu Việt đã có dự đoán trước từ lâu, thoải mái nhíu mày: “Chỉ là cháu nhìn thấy người quen nên lơ đãng nhắc tới lúc nói chuyện với bạn bè mà thôi.”
Bác sĩ Kỳ khẽ vuốt ống tay áo: “Nói chuyện? Bên kia của cậu ta bây giờ là rạng sáng, chỉ sợ còn chưa tỉnh đấy.”
“Ồ, cháu quên mất chuyện này luôn.” Tần Chu Việt khép tạp chí lại: “Thế vậy rốt cuộc thì chuyện hai người kia là thế nào?”
Bác sĩ Kỳ chậc chậc, ra vẻ thâm trầm: “Không thể gặp mặt, cũng không thể làm như không thấy.”
Tần Chu Việt nhướng mắt, khóe miệng nhếch lên: “Cậu à, lời này của cậu thú vị thật đấy.”
Hai người cvậu cháu đồng thời rời đi, trong đầu bác sĩ Kỳ cất chứa bí mật nặng trĩu của người khác, không thể không cảm thán: “Đời người thú vị quá đi.”
Lục Yến Thần ở nước ngoài xa xôi nắm lấy di động, bên tai vang lên câu hỏi của bác sĩ Kỳ.
Hối hận ư?
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào giao diện WeChat, hộp thoại chú cừu hoạt hình chịu đựng không hề nói gì.
Các đồng nghiệp của viện nghiên cứu nửa đêm thức dậy khát nước thì thấy anh đứng ở bên ngoài phòng nghỉ, bèn hỏi: “Lục, chưa nghỉ nữa à?”
Lục Yến Thần xoa bóp mi tâm: “Tỉnh rồi.”
Đồng nghiệp đi rồi, anh rời khỏi phòng nghỉ, đi vào phòng riêng.
Cảm nhận được sự xuất hiện của con người, ánh sáng trong nhà sáng lên nhờ robot thông minh ở góc tự động bật lên.
Lục Yến Thần ra lệnh cho robot: “Star, kiểm tra lịch trình gần đây, chọn chuyến bay về nước.”
Chương trình của Star được thiết lập chỉ tiếp nhận mệnh lệnh của một mình Lục Yến Thần.
…
Khương Dư Miên cũng không hề biết gì về cuộc điện thoại của bác sĩ Kỳ sau khi mình rời khỏi nhà.
Cô đi siêu thị một mình mua thức ăn rồi về nhà nấu ăn. Sau đó thay giày thể thao chạy bộ bên bờ hồ gần khu chung cư.
Chạy mệt rồi thì vào một cái đình được xây bên hồ để hóng gió nghỉ ngơi.
Khương Dư Miên dựa người vào lan can nhìn về phía xa xa, trông thấy màn đêm buông xuống đồng thời ánh đèn ở xung quanh cũng được thắp sáng.
Cô hưởng thụ khoảnh khắc yên tĩnh một mình. Đôi khi nhìn thấy những người thân trong gia đình và các cặp vợ chồng tay trong tay, cô lại cảm thấy bản thân mình quá cô đơn.
Phía sau vang lên tiếng khóc “oa oa” khiến Khương Dư Miên quay đầu lại theo bản năng, hóa ra là một bạn nhỏ vừa trèo lên đình hóng gió thì té ngã một cái ở bậc cầu thang.
Người mẹ đau lòng bế cậu nhóc lên dỗ dành, đứa nhỏ dựa vào trong vòng tay mẹ, nhanh chóng được chọc cười.
Thấy một màn này, cô tự động cong khóe miệng lên. Cho đến khi trong tầm mắt xuất hiện bóng dáng của một người, đột ngột cô bị kéo lại về hiện thực.
Lại có một người qua đường đi từ bậc thang đi lên, là một người con trai có vóc dáng cao ráo, mặc đồ thể dục màu trắng giản dị, tay mang theo chai đồ uống thể thao sắp cạn.
Là Thẩm Thanh Bạch.
Sau khi hẹn thi đấu, thỉnh thoảng phòng hoạt động máy tính sẽ gặp được vị đàn anh này. Cô nghe những người khác trong câu lạc bộ nói Thẩm Thanh Bạch là đóa hoa cao ngạo lạnh lùng khó hái nhất của khoa máy tính.
Khương Dư Miên không tỏ ra vẻ gì, chỉ nhìn Thẩm Thanh Bạch vặn nắp chai uống hết ngụm cuối cùng rồi ném chai rỗng vào thùng rác.
Hai người im lặng nhìn nhau, thoạt nhìn Thẩm Thanh Bạch như đang đến gần cô nhưng chỉ lướt qua bên cạnh cô rồi đi về phía bậc thang. Lúc rời đi còn xẹt qua một tia gió, như muốn truyền đạt vào tai cô: “Đừng quên thi đấu.”
Khương Dư Miên xoay người, nhìn bóng lưng cao lớn kia: “Sẽ không đâu.”
Cô đã hoàn thành chương trình được chín mươi phần trăm rồi, chỉ còn có vài bước cuối cùng nữa mà thôi.
Hôm thi đấu, hầu như toàn bộ câu lạc bộ đều đến xem.
Mọi người đều biết rõ năng lực của Thẩm Thanh Bạch, đối đầu với một vị đại thần như vậy phải cần có một dũng khí rất lớn, thế mà tân sinh viên vừa mới gia nhập câu lạc bộ không lâu lại dám đối mặt khiêu chiến, cứ nghĩ đến là thấy kích thích rồi.
Tự mình viết chương trình để đối phương giải mã là một cửa ải, khiêu chiến nan đề của đối phương là một cửa ải nữa. Trên mặt bàn có hai cái chuông, phá được thì có thể ấn vang, cao thủ quyết đấu, mỗi một phút một giây đều sẽ ảnh hưởng đến kết cục.
Đó là những mã số và tốc độ mà bọn họ xem không hiểu được, chờ đến khi mọi người phục hồi tinh thần lại thì hai người đã đồng thời ấn chuông.
Mười phút!
Hai người gần như là ấn chuông cùng lúc, bọn họ ngẩng đầu nhìn nhau, một khắc kia không có căng thẳng tranh đấu, không có vui sướng thắng lợi, chỉ có bình tĩnh trấn định, gặp nguy không loạn.
Bất phân thắng bại với một đàn anh được ca ngợi là thiên tài, Khương Dư Miên khoa máy tính lại một lần nữa một trận nổi tiếng.
Tin tức này nhanh chóng truyền đến các khoa khác, Tưởng Bác Tri yên lặng nhìn chằm chằm tài liệu chuyên ngành toán học, không thể không nhớ đến ký ức lúc Khương Dư Miên tiến vào lớp mười cấp ba đã đọ sức trong toán học với mình như thế nào.
Bất cứ là ở đâu và khi nào đi nữa, ngọc bích phủ bụi trần cũng sẽ tỏa sáng mà thôi.
…
“Miên Miên, cậu đúng là…!”
Trong ký túc xá, Hứa Đóa Họa giơ ngón tay cái lên với cô, trong mắt đầy chấn động.
Thiếu nữ lướt mạng nhận được tin tức đầu tiên sinh ra một loại cảm giác tự hào. “Thiếu nữ thiên tài là bạn cùng phòng của tôi.” Cứ lôi kéo Khương Dư Miên nói nửa ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

