Khương Dư Miên rất vui, chơi từ phòng bắn tên đến sân bắn, còn chơi bida dưới sự chỉ dẫn của Lục Yến Thần nữa.
Buổi tối này cô là một cô gái tự do, chơi vô cùng vui sướng.
“Lục Yến Thần.”
“Ừ?”
“Cảm ơn anh.”
“Đừng khách sáo.”
Cô không kiềm được mà duỗi tay ôm lấy người đàn ông.
Thế nhưng vì sợ tâm tư mình bị anh phát hiện nên khắc chế bản thân phải buông ra thật nhanh.
Có lẽ vì tối nay chơi vui quá nên cô hoàn toàn mở hết lòng mình, Khương Dư Miên cứ như đang đùa mà nhắc đến chuyện cũ vẫn luôn canh cánh trong lòng: “Trước kia anh còn ném áo khoác em đã từng mặc đi.”
Người đàn ông cứng họng, vội vàng xin lỗi cô: “Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa.”
Còn có lần sau?
Câu trả lời này khiến cô rất chờ mong.
Đêm nay là đêm cuối cùng sau khi kỳ thi Đại học kết thúc, là lúc vô số học sinh cấp ba vui chơi quên lối về, cũng bao gồm Khương Dư Miên.
…
Hai ngày sau kỳ thi, lớp trưởng gửi tin vào nhóm lớp bảo muốn tổ chức một bữa tiệc chia tay, mời hết toàn bộ bạn học trong lớp, mọi người liên tục báo danh, cuối cùng phát hiện thiếu mất Khương Dư Miên.
Sau khi thống kê xong, lớp trưởng nhắn tin riêng cho Khương Dư Miên để dò hỏi tình huống thì biết được cô đã không còn ở thành phố Cảnh nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

