Mấy ngày sau, ban tổ chức buổi tọa đàm công bố danh sách.
Trường trung học Hải Gia nộp ba bài văn, tổng cộng có hai bài văn được chọn, lần lượt là “Môi trường và thiên nhiên” và “Bức thư viết cho tuổi thanh xuân”.
Chủ nhiệm Triệu phụ trách chuyện này nhận được thông báo của ban tổ chức, các tác phẩm được chọn bắt đầu vào giai đoạn diễn thuyết. Cuộc thi sẽ được tổ chức ở cung văn hóa thành phố Cảnh vào ngày 15 tháng 3, mời các thí sinh tham gia cuộc thi đến địa điểm đó.
Vì tham gia cuộc thi với danh nghĩa là nhà trường nên khi danh sách được công bố, mọi người chỉ nhìn thấy hai bài văn của trường trung học Hải Gia được chọn.
Chọn lấy mười bài văn trong hàng trăm trường trung học trên toàn thành phố, rất nhiều trường học đều không được tham gia, còn Hải Gia thì lại chiếm được hai suất tham gia. Lời khen về chất lượng giáo dục của trường trung học Hải Gia nổi lên ầm ầm, họ đều mong có thể đưa được con họ vào trường cấp ba Hải Gia.
Không lâu sau, trường học đã đưa ra thông báo, mượn điều này để cổ vũ các bạn học khác sau này cũng phải tích cực tham gia, học tập theo những học sinh ưu tú.
Thấy chủ nhiệm Triệu đánh trống khua chiêng như vậy, làm như hận không thể chiếu cáo thiên hạ vậy. Có bốn người duy nhất biết chân tướng sự việc là mỗi người nghĩ một kiểu thôi.
Tưởng Bác Tri cùng lớp âm thầm nhìn Khương Dư Miên ở hàng ghế trước, đoán khả năng cao là suất của cô đã bị Triệu Thanh cướp mất, có nỗi khổ mà chẳng nói ra được. Thế nhưng cậu ấy là học sinh, cho dù có biết chân tướng thì cũng khó mà nhúng tay vào được.
Bên Thịnh Phi Phi đã dừng lại rồi, vì Khương Dư Miên đã nói với cô ta nhà họ Lục sẽ giúp cô giải quyết. Thế lực chống lưng của Triệu Thanh mạnh, nhưng Khương Dư Miên cũng đâu có kém, cô chỉ cần đợi xem kết quả thế nào thôi.
Còn Lục Tập...
Tối qua, cậu thấy Khương Dư Miên đi ra từ phòng đọc sách của Lục Yến Thần, không nhịn được nên đã nói với anh cả chuyện này, anh cả bảo cậu không cần phải lo.
Hôm nay, Triệu Thanh đã sửa soạn cẩn thận, cô ta mặc một bộ váy lễ phục giá không hề rẻ, cố ý trang điểm nhẹ, tạo kiểu tóc, có thể thấy cô ta rất đầu tư vào cuộc thi lần này.
Trên đường, Triệu Thanh thử trao đổi với Tưởng Bác Tri, nhưng thấy đối phương cứ ôm bản thảo đã in ra, nghiêng người, quay lưng lại với mình, đầy vẻ từ chối trao đổi với cô ta.
Bị người bạn đồng hành đối xử lạnh nhạt, Triệu Thanh bực bội lấy bản thảo của mình ra, bắt đầu đọc thầm.
Đến cung văn hóa, họ đi thẳng từ cổng vào đến sảnh tòa nhà diễn ra cuộc thi, có thể thấy được rất nhiều các thí sinh ở các độ tuổi khác nhau.
Dưới sự dẫn dắt của chủ nhiệm Triệu, Tưởng Bác Tri và Triệu Thanh đi đến chỗ được sắp xếp cho trường trung học Hải Gia.
Cấp hai, cấp ba, đại học, mỗi cấp mười tác phẩm, mỗi tác phẩm đều được sắp xếp ngẫu nhiên bởi hệ thống điện tử. Đến giờ, màn hình lần lượt hiển thị tên và thứ tự diễn thuyết của tác phẩm. “Môi trường và thiên nhiên” của Tưởng Bác Tri xếp thứ sáu, “Bức thư viết cho tuổi thanh xuân” xếp thứ hai mươi.
Triệu Thanh nắm lấy váy, âm thầm thở phào một hơi.
Cô ta từng lên sân dẫn chương trình nhiều lần, dũng cảm hơn người bình thường. Lần nào cô cũng làm rất tốt, chỉ là lần này... vì những điều phức tạp trong bản thảo nên cô ta mãi mà không thản nhiên được.
Hôm nay, buổi diễn thuyết này được mọi người quan tâm, có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và phóng viên phỏng vấn, ghi hình. Người dẫn chương trình sử dụng tiếng Anh để giao lưu với thí sinh trong suốt quá trình đó.
Khi trên sân khấu đọc bảo thí sinh thứ sáu chuẩn bị, Tưởng Bác Tri bỏ bản thảo xuống để đứng dậy, đội cổ vũ mỗi người nói một câu để cổ vũ cho cậu ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)