Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quét mắt một vòng, trong phòng ngoại trừ Tô Viên Viên ra, căn bản không có người nào khác.
"Cô!"
Lục Chính Ninh vừa định chất vấn Tô Viên Viên giấu người ở đâu thì bị Lý Hoa kéo lại.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn người đang ngồi trên giường sưởi.
Tô Viên Viên ho đến mức hai má đỏ bừng, khuôn mặt tái nhợt giờ có chút hồng, trông còn quyến rũ hơn cả ngày thường.
"Bố mẹ, xảy ra chuyện gì vậy? Sao mọi người vội vàng thế, cũng không gõ cửa đã vào?"
Cố tình đợi bọn họ tìm một vòng, Tô Viên Viên mới giả bộ ngây ngô hỏi.
Thấy mấy mắt người Lý Hoa vẫn đảo láo liên, Tô Viên Viên thầm khinh thường trong lòng.
Trên khuôn mặt tái nhợt của Tô Viên Viên thoáng có vẻ ngơ ngác: "Nếu không phải thì còn có ai nữa ạ? Hai đứa nhỏ đều không có ở đây."
Lý Hoa không cam lòng liếc nhìn cô. Da dẻ Tô Viên Viên trắng nõn, không hề có dấu vết gì, quần áo cũng chỉnh tề, đâu giống kẻ vừa trải qua chuyện đó?
Sắc mặt ông Lục sầm mặt, gõ gõ tẩu thuốc rồi hừ lạnh một tiếng: "Cô còn nhớ đến hai đứa nhỏ cơ đấy? Suốt ngày chỉ biết nằm ườn ra không chịu làm việc, chẳng lẽ đồ ăn từ trên trời rơi xuống chắc? Lục Chính An cưới về đâu phải là vợ, tôi thấy rước Bồ Tát về thì có!"
Ông Lục nhìn cũng đã nhìn rồi, trong phòng hoàn toàn không có người, vậy thì không thể để người ta biết bọn họ đến để bắt gian được.
Nghe những lời này, Tô Viên Viên buồn cười. Đúng là biết cách vu oan giá họa.
Bắt gian không thành liền kiếm cớ gây sự.
Đừng nói cô có hai đứa con nên không làm việc, cho dù cô có ngang ngược hơn chút nữa, muốn ăn ngon uống sướng cũng chẳng thành vấn đề.
Tiền lương mỗi tháng Lục Chính An gửi về có đến tám mươi tệ, đủ để ba mẹ con bọn họ sống sung túc.
Lý Hoa mở miệng hùa theo ngay: "Đúng thế, trong nhà này cô là người lười biếng nhất, cô nói xem, từ lúc gả về đây cô đã làm được cái gì? Suốt ngày kêu đau chỗ này mỏi chỗ kia, mau dậy đi nấu cơm đi! Chẳng lẽ còn đợi tôi nấu cho cô ăn à!"
Lý Hoa chướng mắt nhất là cái bộ dạng giả tạo này của Tô Viên Viên, vừa nói vừa xông lên kéo người.
Đương nhiên bà ta còn có mục đích khác, đó chính là xem thử có phải người Tô Viên Viên chưa bị đàn ông động vào hay không.
Bà ta kéo cánh tay Tô Viên Viên qua, da thịt vừa trắng trẻo vừa mềm mại, không có dấu vết gì.
Tô Viên Viên liếc nhìn Lý Hoa một cái, lập tức ho khan ngã vật xuống giường lò, ho đến mức thở không ra hơi, cứ như thể hụt hơi một cái là sẽ đi đời nhà ma ngay.
Lý Hoa bị dáng vẻ này của cô dọa cho giật mình, bịt mũi lùi lại phía sau, cái con bệnh này đừng có lây cho bà ta đấy nhé!
Đợi diễn gần xong, Tô Viên Viên mới dừng lại, quét mắt nhìn đám người trong phòng một lượt, yếu ớt nằm nghiêng trên giường lò.
"Bố, mẹ, không phải con không muốn làm việc, nhưng cơ thể con, khụ khụ, con cũng hết cách, đợi con dưỡng bệnh tốt trong khoảng thời gian này đã, con chắc chắn sẽ dậy sớm nấu cơm cho mọi người và xuống ruộng làm việc."
Cô nói xong liền nằm thở dốc trên giường lò, trông có vẻ như ai mà qua kéo cô một cái là cô tắt thở ngay.
Lý Hoa đảo mắt, lẽ ra lúc trước khi Lục Chính An đòi cưới con bệnh này, bà ta nên ngăn cản mới đúng.
Khi đó bà mối nói sức khỏe Tô Viên Viên không tốt, ai ngờ lại không tốt đến mức này.
Bệnh thành cái dạng này, không làm được bao nhiêu việc thì chớ, lại còn sinh hai đứa con gái lỗ vốn, cả nhà ba người ăn của nhà ở của nhà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
✨ Ưu đãi nạp kim cương đầu năm - Duy nhất Quý I/2026💙
Trong thời gian 27/2 – 28/2/2026, các gói nạp từ 100K trở lên sẽ được tặng lên tới 20% kim cương.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)











-198627.png&w=640&q=75)


-375127.jpg&w=640&q=75)
-481703.jpg&w=640&q=75)
-122651.png&w=640&q=75)