Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhóc Con Tòng Quân Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Chỉ là...

Cô giơ tay ngắt lời: “Kế hoạch rất hay nhưng mẹ vẫn muốn hỏi, các con có tiền đi tàu không?”

Tiền cô có, chỉ là trêu hai đứa một chút. Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu lúc này mới nghĩ tới vấn đề đó. Đúng rồi, đi bộ không mất tiền nhưng đi tàu phải trả tiền!

Hai đứa nhỏ lập tức ỉu xìu: “Đúng vậy, chúng con không có tiền.”

“Mẹ ơi, mẹ lén lên tàu đừng để người ta phát hiện được không? Như vậy chúng ta có thể đi thẳng đến Kinh Bắc!”

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của hai đứa, Tô Viên Viên dở khóc dở cười, thẳng thừng từ chối.

“Không được đâu. Các con quên mẹ nói rồi à, không được làm chuyện vi phạm pháp luật. Phải mua vé. Trốn vé sẽ bị bắt đi tù đấy!” Cô cố tình nói nghiêm trọng một chút. Hai đứa nhỏ mặt tái đi, vội lắc đầu.

“Không được! Mẹ không thể bị bắt đi tù. Không có mẹ, chúng con không được đâu!” Hai đứa nói rất nghiêm túc.

Chỉ là nghĩ tới việc không có tiền mua vé lên Kinh Bắc, tâm trạng cả hai đều chùng xuống. Nếu không rời khỏi đây, chúng sẽ luôn bị bắt nạt. Ông bà nội và bác cả, bác hai đều là người xấu. Sắp tới lại mùa đông. Nghĩ đến mỗi năm mùa đông phải sống thế nào, cả hai đều thấy lạnh cả người.

Tình cảm của trẻ con luôn trực tiếp và chân thành. Lòng Tô Viên Viên mềm hẳn ra, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:

“Quên rồi à? Tuy chúng ta không có tiền mặt nhưng mẹ đã mang hết đồ trong nhà đi rồi. Giờ mẹ là tiểu phú bà đấy, vé tàu chúng ta mua được. Nhưng thật sự muốn xuất phát sao?”

Điều cô hỏi là, bọn trẻ thật sự muốn theo bố sao? Chỉ cần nghĩ đến khả năng người đàn ông kia sẽ giành con với mình, trong lòng cô đã khó chịu. Dù khả năng đó chưa chắc xảy ra, cô vẫn có cảm giác nguy cơ. Khó khăn lắm mới làm mẹ “miễn phí”, còn là hai thiên thần nhỏ, cô không nỡ để Lục Chính An mang đi mất.

Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu không biết nỗi lo của mẹ, nghiêm túc gật đầu. Chúng muốn đi! Tô Viên Viên vẫn chưa chắc chắn, do dự hồi lâu lại hỏi thêm một câu: “Các con rất muốn gặp bố sao?”

Lần này hai đứa không gật ngay, mà lắc đầu trước rồi mới gật đầu.

Tô Viên Viên bật cười, xoa hai cái đầu nhỏ: “Thế là sao?”

“Vì mẹ cần bố. Lúc đến nhà thím Trương giúp việc, thím hay nói một mình mẹ nuôi hai anh em con vất vả lắm. Nếu chồng ở nhà thì sẽ không như vậy. Cho nên chúng con cần bố!”

Tô Viên Viên hoàn toàn không ngờ đáp án trong lòng bọn trẻ lại như vậy, ngây người một lúc lâu. Trong thế giới của trẻ con, nhiều chuyện vốn rất đơn giản. Người khác nói có bố ở đây thì mẹ và chúng sẽ không bị bắt nạt, vậy nên chúng cần sự tồn tại của bố, chứ không nghĩ xa xôi gì hơn.

Tô Viên Viên nhớ lại quãng thời gian nguyên chủ vất vả nuôi con, thật ra bọn trẻ nói không sai. Sức khỏe cô không tốt, nếu Lục Chính An ở đây, cô đúng là sẽ sống dễ dàng hơn nhiều.

Trong bối cảnh thời đại này, cơ hội việc làm của phụ nữ ít hơn đàn ông rất nhiều. Một mình nuôi con, còn bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Nhà không có đàn ông, càng dễ bị ức hiếp. Nếu đủ cay nghiệt, thủ đoạn đủ cứng rắn thì người khác còn dè chừng. Nhưng nguyên chủ ốm yếu, tính tình lại mềm mỏng, chỉ có phần chịu thiệt.

Nghe đáp án từ miệng hai đứa nhỏ, Tô Viên Viên bỗng thở phào. May mà không phải vì chúng khát khao tình cha đến mức cực đoan, nếu vậy mới thật sự phiền phức.

≧◔◡◔≦

------------------------------

✨ Ưu đãi nạp kim cương đầu năm - Duy nhất Quý I/2026💙

Trong thời gian 27/2 – 28/2/2026, các gói nạp từ 100K trở lên sẽ được tặng lên tới 20% kim cương. (CHỈ ÁP DỤNG WEB TỰ ĐỘNG)

👉 Nạp ngay!!!

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc