Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Viên Viên thấy đủ rồi thì dừng, cầm giẻ rách đi lau cửa sổ.
Ở trong thôn, cửa với cửa sổ chỉ hai ngày là phủ đầy bụi. Cô lau rất chậm, vừa lau vừa lén quan sát xem trong nhà còn chỗ nào có thể giấu tiền không.
Trong phòng lão đại và lão nhị, cô chẳng tìm được mấy đồng. Không biết họ giấu ở đâu.
Đáng tiếc, quan sát mấy lượt cũng không phát hiện gì. Xem ra thật sự không có. Lý Hoa đúng là đủ tàn nhẫn. Lương của mấy đứa con trai đều nắm chặt trong tay, tiêu thì tiêu bạt mạng. Nhưng ít nhất trong phòng lão đại và lão nhị cũng không thiếu ăn thiếu mặc. Ba mẹ con cô thì thảm hại.
Sáng bận rộn xong, trong nhà tạm thời chẳng còn việc gì. Gà vịt đều bị trộm mất, đến cả việc cho gà ăn cũng khỏi. Lục Minh Châu và Lục Tư Viễn thấy hai anh họ đang chơi chong chóng gió tự làm, quay vù vù rất vui. Hai anh em nhìn đầy ngưỡng mộ, rón rén lại gần muốn chơi cùng.
Vừa bước tới, con trai Lục Chính Ninh là Cẩu Oa đã đẩy Lục Minh Châu ra: “Thối chết đi được! Tránh ra!”
Lục Minh Châu loạng choạng hai bước, đứng vững lại liền trừng mắt: “Em ngày nào cũng tắm, không thối! Anh bẩn thế kia mới thối!” Thấy em gái bị bắt nạt, Lục Tư Viễn xông lên đẩy Cẩu Oa.
“Không được bắt nạt em gái tôi!” Cậu vốn gầy yếu, làm sao đẩy nổi Cẩu Oa tròn như quả bóng, ngược lại còn bị bật lùi hai bước.
Con trai Lục Chính Cương là A Ngưu chỉ vào cậu cười nhạo: “Gầy như cây sào mà đòi đánh nhau với bọn tao? Ăn thêm hai bát cơm đi rồi nói, đồ giá đỗ!”
“Anh tốt thế thì chia cơm của anh cho bọn em ăn đi!” Lục Tư Viễn chắn trước mặt em gái, bực bội đáp.
Cẩu Oa và A Ngưu thường xuyên nghe mẹ và bà nội nói em trai em gái đáng ghét, nên dần dần bọn chúng cũng ghét theo.
“Không cho! Đồ con hoang lấy gì mà ăn đồ trong nhà! Chết đói là đáng!”
Cẩu Oa làm mặt quỷ với hai anh em, gương mặt tròn đen sạm nhìn cực kỳ đáng ghét.
“Anh nói cái gì! Bọn em không phải con hoang! Hai anh mới là đồ béo! Lợn béo!” Lục Minh Châu chống nạnh cãi lại.
Cẩu Oa và A Ngưu bị chọc trúng chỗ đau, mặt tức đến đỏ bừng, càng nhìn càng buồn cười: “Đúng thế! Bọn tao có bố, bố tao là Lục Chính Ninh, không phải con hoang!”
“Đúng rồi, ông ta không cần chúng mày nữa. Cãi với bọn tao có ích gì? Bố chúng mày không cần chúng mày rồi, chúng mày là đứa trẻ không ai cần! Là con hoang! Ha ha ha.”
Cẩu Oa và A Ngưu vừa chạy đi vừa hô “con hoang, chúng mày là con hoang”, cười hềnh hệch đầy ác ý. Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu đứng im tại chỗ, tay chân luống cuống, nhìn nhau không biết phải làm sao. Trước đó mẹ nói với họ, bố vì quá bận nên chưa về. Nhưng lời anh họ nói... có phải là thật không?
Từ khi sinh ra đến giờ, bố chưa từng về thăm. Có phải thật sự ông không cần họ nữa? Trước đây họ chưa từng nghĩ tới chuyện này. Chỉ cần nghĩ đến khả năng mình bị bỏ rơi, hốc mắt đã đỏ hoe.
Sau trận ầm ĩ buổi sáng, đến bữa tối họ được chia nhiều hơn thường ngày một bát cháo bắp. Nếu là bình thường chắc chắn sẽ rất vui nhưng tối nay hai đứa đều chẳng có tâm trạng ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
✨ Ưu đãi nạp kim cương đầu năm - Duy nhất Quý I/2026💙
Trong thời gian 27/2 – 28/2/2026, các gói nạp từ 100K trở lên sẽ được tặng lên tới 20% kim cương.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 











-481703.jpg&w=640&q=75)
-375127.jpg&w=640&q=75)

-571509.png&w=640&q=75)





