Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thủ Trưởng Ơi! Vợ Của Anh Là Thiên Tài Khoa Học Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Vương Thúc thấy bà nội Tạ làm động tác uống trà, biểu cảm hơi thay đổi.

Ông ấy nghiêm mặt nói: "Vâng, thưa cụ."

Mặt Lâm Nguyệt Nhi tái mét, hai tay nắm chặt trước ngực: "Cháu không có ý đó, cháu chỉ là thấy cô gái này còn nhỏ, bệnh tình của Thiếu tướng Tạ cũng không phải chỉ nắn xương là khỏi được."

"Nếu có sơ suất gì thì không tốt cho Thiếu tướng Tạ thì cô gái này…"

Cô ta khẽ thở dài, ánh mắt toàn là sự lo lắng dành cho Tạ Hoài Kinh.

Ai nhìn vào cũng thấy cô ta đối với Tạ Hoài Kinh là tình sâu nghĩa nặng.

Hai ông bà nội họ Tạ cười xã giao, lập tức đưa Diệp Trăn lên lầu, tranh thủ từng giây từng phút.

Hoàn toàn coi lời của Lâm Nguyệt Nhi như gió thoảng bên tai.

Có một khoảnh khắc, hai cụ đều nghi ngờ Tạ Dương không phải con cháu ruột của họ.

Sao trong tình huống này chỉ có tên ngốc này là không hiểu chuyện vậy?

"Trăn Trăn, phòng trong cùng là phòng của Hoài Kinh, cháu ấy vừa truyền xong lọ thuốc cuối cùng."

Bà nội Tạ đẩy cửa ra, nhìn thấy đứa cháu trai cưng đang nằm trên giường, nhắm mắt không tỉnh, lại thấy đau lòng.

Tấm rèm voan mỏng bên cửa sổ bị gió thổi lên, ánh nắng ấm áp rọi vào khuôn mặt không còn huyết sắc của người đàn ông.

Đầu, tay, cổ của người đàn ông đều được băng bó bằng băng gạc và vải xô.

Ngay cả trong tình trạng như vậy, khí chất của người đàn ông này vẫn không hề giảm đi vẻ anh tuấn kiên cường.

Anh mím chặt đôi môi mỏng, sống mũi cao thẳng và dáng chân mày mang theo sự hung dữ, oai nghiêm đặc biệt.

Tạ Hoài Kinh còn chưa mở mắt, nhưng Diệp Trăn đã có thể tưởng tượng ra đôi mắt đó khi mở ra sẽ dữ dội như thế nào.

Đó là sự kết hợp của sự dũng mãnh, kiên cường, chịu khổ chịu khó, cùng với sức chiến đấu và sức sống mãnh liệt của loài sói.

Cũng là khí chất đặc biệt được rèn luyện lâu dài của quân nhân Hoa Quốc.

Diệp Trăn đưa tay vào túi áo, trực tiếp lấy túi châm cứu và gối kê tay từ trong không gian ra.

"Hai cụ yên tâm, cháu bắt mạch cho Thiếu tướng Tạ trước."

Bà nội Tạ và ông nội Tạ nhìn nhau, đóng cửa lại.

Hai người lặng lẽ đứng sang một bên, không dám lên tiếng làm phiền cô.

Diệp Trăn không biểu lộ cảm xúc gì trong suốt quá trình, khiến hai cụ không đoán được tình hình ra sao.

Cô bắt mạch xong, đứng dậy vén chăn Tạ Hoài Kinh lên, bắt đầu kiểm tra tình trạng xương của anh từ đầu.

Đầu tiên là xương đầu, sau đó là xương tay, rồi đến toàn bộ khung xương.

Hai cụ không giấu được sự ngạc nhiên.

Thì ra đây là thuật bắt mạch có vị trí quan trọng trong y học cổ truyền!

Sự nghi ngờ còn sót lại của Tạ Dương hoàn toàn biến thành sự ngưỡng mộ khi nghe Diệp Trăn nói chính xác các triệu chứng của anh trai hắn ta.

"Cột sống bị trật nên đè lên dây thần kinh, khiến Thiếu tướng Tạ chỉ có thể cử động đầu, nửa thân dưới không có cảm giác, toàn thân bị gãy xương nhiều chỗ, nghiêm trọng nhất là khớp chân trái bị trật một đoạn xương rất nhỏ, nếu không chỉnh lại thì trong thời gian ngắn không thể đi lại được."

Diệp Trăn đột nhiên hỏi: "Anh ấy có tỉnh lại giữa chừng không?"

Ông nội Tạ giọng run run: "Hoài Kinh còn có hy vọng tỉnh lại không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc