Gió tuyết đã lặng, nhưng trong phòng vẫn chưa.
Lúc Vệ Lai đi tắm lần thứ hai, cô nhìn sân sau bao phủ một lớp tuyết dày, bụi cây cũng không còn dáng vẻ tinh xảo như ban đầu.
Châu Túc Tấn: “Không dọn, sẽ để lại cho em.”
Anh vươn tay, lấy hộp khăn giấy trên bàn cạnh giường ngủ.
“Ông xã, đừng cử động.” Vệ Lai đột nhiên nắm lấy cánh tay anh.
Châu Túc Tấn không lấy giấy nữa, lại ôm cô vào lòng, thấp giọng nói: “Không thoải mái ở đâu thì nói cho anh biết.”
Không phải là không thoải mái.
Anh còn chưa rút ra, vừa rồi vươn người lấy hộp giấy, khiến nơi nào đó sâu trong cô bị tác động mạnh mẽ, một dòng điện nóng đột ngột chảy khắp toàn thân.
Phảng phất cảm giác rung động.
“Tối mai anh ăn ở nhà không?” Vệ Lai phá vỡ sự im lặng.
Châu Túc Tấn nhìn vào mắt cô: “Có.”
“Mấy ngày tới cũng vậy?”
“Ừm.”
Hai tay Vệ Lai vòng qua cổ anh, hơi thở hoà quyện vào nhau.
Nhìn nhau vài giây, Châu Túc Tấn cúi đầu, cô cũng tiếp nhận nụ hôn của anh. Cho dù đã tiếp xúc thân mật như vậy, nhưng cảm giác xa lạ cũng chỉ bớt đi một chút, sự xa cách trong trái tim không thể chỉ dựa vào cơ thể mà biến mất hoàn toàn.
Trưa ngày mai cô có hẹn, lịch trình của anh cũng kín, lý trí ngăn cản lần đốt lửa thứ tư của hai người.
Châu Túc Tấn hôn lên môi cô, rồi đứng dậy.
Vệ Lai không còn sức đi tắm, chỉ rửa ráy đơn giản rồi thay một bộ váy ngủ sạch sẽ. Đồ ngủ đêm nay của cô đều đã ướt sũng, không thể mặc lại.
Tám giờ sáng hôm sau, cô mới thức giấc, Châu Túc Tấn đã đến công ty.
Tuyết trong sân chưa được quét dọn, vẫn còn nguyên như đêm qua, cô chụp vài tấm ảnh rồi lưu lại dấu chân trên tuyết.
Nếu Châu Túc Tấn nhìn thấy, chắc chắn sẽ nói cô quá rảnh rỗi.
Gần mười giờ, cô lên lầu thay quần áo, chuẩn bị xuất phát đến nhà hàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)