Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Không xong rồi! Đại công chúa phát điên giết người rồi! Đại công chúa phát điên giết người rồi..."
Nửa canh giờ sau, bên ngoài điện Phượng Hòa đột nhiên vang lên tiếng kêu thất thanh đầy vẻ kinh hoàng. Tiếng hét ấy khiến toàn bộ đám đông đang túc trực bên ngoài điện đồng loạt náo loạn, đổ dồn về phía cửa chính.
Dưới ánh nến lung linh hắt ra từ bên trong, những ô cửa trúc của điện Phượng Hòa hiện lên sáng rực.
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng cùng những tiếng rên rỉ nghẹn khuất cứ thế liên tục truyền ra. Qua lớp màn che, thấp thoáng bóng ba bốn người ngã gục xuống sàn.
Đám tỳ nữ và hộ vệ đứng đó nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu.
"Hôm nay chẳng phải ngày đại hỷ của Đại công chúa và năm vị Thị quân sao? Sao lại xảy ra chuyện kinh hoàng thế này?"
Một tỳ nữ không rõ sự tình run rẩy hỏi.
"Đại công chúa lẽ nào thực sự đã hạ sát các vị Thị quân?"
Đám đông vẫn bán tín bán nghi.
Trong mắt họ, Đại công chúa tuy có phần kiêu ngạo, hống hách, nhưng chưa đến mức tàn bạo điên cuồng tới mức tước đoạt mạng người.
Hơn nữa, các vị Thị quân đều là vương tôn công tử được các bộ tộc khác gửi đến để kết giao với Phượng tộc.
Chỉ cần là người có chút lý trí, tuyệt đối không ai lại ra tay tàn độc với họ ngay trong đêm tân hôn.
Cái lườm sắc lẹm của Ly Thanh Hòa khiến đám người đang mất hồn mất vía đồng loạt run rẩy.
"Lẽ nào các ngươi muốn nhìn năm vị Thị quân mất mạng dưới tay Đại công chúa sao?"
Ả đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi, tuyệt đối không để cơ hội ngàn năm có một này tuột khỏi tầm tay.
Nghe vậy, đám hộ vệ không dám chần chừ thêm nữa, lập tức lao lên định đẩy cửa điện Phượng Hòa.
Đáy mắt Ly Thanh Hòa lóe lên tia tinh quang, trong lòng nàng ta đang trào dâng một cảm giác phấn khích đến tột độ.
"Phượng Hoàng giá lâm!"
Thế nhưng, ngay khi nàng ta định bước chân vào điện, một tiếng xướng cao vút vang lên từ phía sau.
Ly Thanh Hòa sững sờ, khi nhìn rõ người vừa tới, khóe môi nàng ta khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo rồi lập tức quỳ sụp xuống đất.
"Nhi thần tham kiến Mẫu hoàng!"
"Tham kiến Phượng Hoàng!"
Toàn bộ tỳ nữ và thị vệ đồng loạt quỳ lạy, không khí trở nên vô cùng trang nghiêm.
Ly Phượng cau mày nhìn cánh cửa điện Phượng Hòa đang khép hờ, trầm giọng hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào Ly Thanh Hòa:
"Chuyện này là thế nào? Đang yên đang lành, tại sao Nguyệt nhi lại phát điên giết người?"
Mà người bị giết lại chính là năm vị Thị quân vừa mới bái đường thành thân cùng nàng.
Một khi chuyện này truyền ra ngoài, hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào, bà không tin Ly Huyền Nguyệt lại không hiểu rõ.
Ngày thường nàng có nổi cơn tam bành, đánh mắng người làm, bà là Mẫu hoàng cũng nhắm mắt làm ngơ. Nhưng hôm nay là dịp gì cơ chứ?
Nếu đứa con gái này ngay cả việc đại sự như vậy cũng làm hỏng, thì vị trí Phượng chủ tương lai e là bà không cần phải cân nhắc đến nàng nữa.
"Khởi bẩm Phượng Hoàng, sau khi hành lễ xong, Đại công chúa đã có dấu hiệu phát chứng điên ma."
Giữa đám đông, một tỳ nữ liều mạng đứng ra bẩm báo:
"Lúc đó... Đại công chúa không hề để tâm. Nô tỳ vào khuyên nhủ thì lại bị người đuổi ra ngoài."
"Hồ đồ!" Ly Phượng phất tay áo đầy giận dữ.
Việc Ly Huyền Nguyệt mắc chứng điên ma vốn không phải bí mật trong Phượng tộc.
Ba năm qua, thỉnh thoảng nàng vẫn phát bệnh, nhưng chưa bao giờ làm loạn đến mức chấn động như hôm nay.
Giờ đây đừng nói là Phượng tộc, có lẽ cả trăm tộc đều đã biết tin Đại công chúa sát hại phu quân trong đêm tân hôn.
Tuy nhiên, khoảnh khắc Ly Phượng đùng đùng nổi giận dẫn người xông vào đại điện, bà đã hoàn toàn sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Người chết lặng không chỉ có Ly Phượng, mà còn có cả Ly Thanh Hòa - kẻ vốn đang nắm chắc phần thắng trong tay.
Nàng ta đã dày công sắp đặt bao lâu mới có được ngày hôm nay, thế mà khi chứng kiến sự thật bên trong, gương mặt đắc ý của nàng ta bỗng chốc trở nên vặn vẹo.
Giữa đại điện, năm vị Thị quân đang ngồi khoanh chân dưới đất, tạo thành một vòng tròn vây quanh Ly Huyền Nguyệt ở chính giữa.
Xung quanh họ bày la liệt những chai lọ, bình sứ; ngay trước mặt Ly Huyền Nguyệt cũng có hàng chục cái như thế.
Họ đang say sưa... Chơi trò oẳn tù tì.
Thấy Ly Phượng hầm hầm dẫn theo người xông vào, các vị Thị quân đều giật mình kinh hãi, trừ Ly Huyền Nguyệt.
Bởi lẽ ở kiếp trước, chính vào giây phút này, nàng đang cầm thanh bảo kiếm đứng giữa vũng máu, định xuống tay với vị Thị quân thứ tư thì bị tâm phúc của Ly Phượng ngăn lại.
"Nguyệt nhi, các con đang làm cái gì thế này?"
Dù sao cũng là nữ hoàng của một tộc, sau vài giây ngỡ ngàng, Ly Phượng đã lấy lại vẻ bình tĩnh, thản nhiên cất lời hỏi.
"Tham kiến Mẫu hoàng." Năm vị Thị quân vội vàng đứng dậy quỳ lạy.
"Mẫu hoàng, sao người lại tới đây?" Ly Huyền Nguyệt vờ như kinh ngạc đứng bật dậy.
"Nhi thần... Nhi thần đang cùng năm vị Thị quân chơi trò chơi thôi mà!"
Nàng lúng túng nói, ánh mắt lấp lửng như một đứa trẻ làm sai chuyện không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ mình.
Ly Phượng cau mày: "Trò chơi?"
"Vâng." Ly Huyền Nguyệt gật đầu:
"Hôm nay chẳng phải đêm tân hôn của nhi thần sao? Nhi thần thấy trời... Vẫn còn sớm, nên mới bàn với năm vị Thị quân cùng oẳn tù tì. Ai thua hết bình sứ bên cạnh mình thì đêm nay không được thị tẩm."
"Chỉ là... Khi đang chơi hăng say, nhi thần hình như nghe thấy bên ngoài có tỳ nữ nào đó hét lên giết người."
Ly Huyền Nguyệt khéo léo chuyển chủ đề, vờ như không hiểu hỏi:
"Ai giết người cơ ạ?"
Sắc mặt Ly Thanh Hòa lúc này khó coi đến cực điểm.
Ly Phượng lạnh lùng liếc nhìn về phía nàng ta.
"Đây chính là cái gọi là Nguyệt nhi “phát chứng điên ma”, muốn gây bất lợi cho năm vị Thị quân mà con nói đó sao?"
"Điên ma? Gây bất lợi?"
Nghe thấy hai từ ác ý này, Ly Huyền Nguyệt vờ như bừng tỉnh, hỏi ngược lại:
"Ý của muội muội là bản cung sẽ hạ độc thủ với phu quân của mình ngay đêm tân hôn sao?"
Gương mặt Ly Thanh Hòa trắng bệch:
"Không... Không phải, tỷ tỷ, muội không có ý đó."
Dù không biết rốt cuộc khâu nào đã xảy ra sai sót khiến mọi chuyện lệch khỏi quỹ đạo, nhưng lúc này Ly Thanh Hòa thừa hiểu mình phải lập tức phủi sạch mọi liên quan để tránh rước lấy sự chán ghét từ Mẫu hoàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




